Từ ngày 26/01 đến 29/01/2010 tại Bangkok, Thái lan đã diễn ra Hội thảo về phát triển năng lực của các tổ chức tự giúp đỡ (gọi tắt là CDSHOD), do APCD và JICA tổ chức. APCD là Trung tâm hỗ trợ người khuyết tật tại Châu Á- Thái Bình Dương, được thành lập từ sang kiến và hỗ trợ của Hoàng Gia Thái lan và tổ chức JICA (Nhật bản).
| Mười điều bạn có thể làm ngay để giúp con tự kỷ |
|
|
|
| Viết bởi <a href='/component/option,com_community/Itemid,71/userid,62/view,profile/'>Administrator</a> |
| Thứ bảy, 12 Tháng 12 2009 03:02 |
|
TÓM TẮT SÁCH “10 THINGS YOU CAN DO RIGHT NOW TO HELP YOUR CHILD WITH AUTISM” Sách này theo trường phái can thiệp quan hệ xã hội “Son-Rise”, tóm tắt từ bản tiếng Anh. 1/ Đừng phản ứng 2/ Ưu tiên giao tiếp mắt 3/ Tham gia cùng con stim (hành vi lặp lại) 4/ Đáp ứng như thế nào với việc con khóc 5/ Cho trẻ nhiều kiểm soát (nương theo trẻ, không ép trẻ theo mình) 6/ Chú ý đến thái độ của cha mẹ 7/ Làm việc trong phòng không có các yếu tố gây mất tập trung 8/ Linh hoạt, năng động với trẻ 9/ Giúp trẻ với ngôn ngữ 10/ Đảm bảo rằng thức ăn không làm cho vấn đề tệ hơn 1/ Đừng phản ứng: Ví dụ: Booby là cậu bé có tật nôn. Cậu nôn 40 lần mỗi ngày. Sau một thời gian theo dõi, tác giả đã nhận ra rằng, cậu bé nôn vì thấy bố mẹ phản ứng rất mạnh với việc này. Và phản ứng của bố mẹ kích thích cậu. Trong 2 tuần làm việc với cậu, tác giả đã bình thản với việc cậu nôn, và cậu đã giảm nôn, đến mức có ngày không nôn lần nào. Dennis có tính thích đánh người khác. Khi tác giả bắt đầu làm việc với cậu, cậu cũng đến gần và đánh nhẹ vào chân tác giả. Nhưng tác giả tảng lờ đi và tiếp tục làm các hoạt động. Dennis đã thử phản ứng mà không thấy có hiệu quả gì nên sau đó đã không đánh nữa. - Chúng ta thường không khen thưởng việc làm tốt của con một cách ồn ào, nhưng lại phản ứng với hành vi xấu rất mạnh mẽ. Trẻ tự kỷ không có cách nào kiểm soát phản ứng của người khác. Và khi ta để cho trẻ hiểu rằng nếu trẻ làm hành vi xấu, người khác sẽ phản ứng mạnh, trẻ sẽ càng thích lặp lại hành vi xấu đó, vì đó là cách duy nhất trẻ có tác động tới thế giới xung quanh. Trẻ thích các nhân vật hoạt hình, với những cử chỉ cường điệu thái quá, khi chúng ta phản ứng mạnh mẽ với hành vi xấu của trẻ, chúng ta cũng giống như những nhân vật hoạt hình, làm cho trẻ càng kích thích. - Bạn biết là bạn không nên phản ứng, vậy bạn có thể làm gì? Bạn cần tạo cho trẻ ấn tượng rằng, dù trẻ có làm gì thì cũng không ảnh hưởng gì tới thế giới của bạn. Chẳng hạn trong trường hợp trẻ làm đổ sữa, bạn sẽ có vẻ rất bình thường. Chẳng có gì to tát cả. Bạn không bực bội. Bạn chỉ cần chậm rãi và bình tĩnh lau sữa đi. Nếu phản ứng của bạn không có gì thú vị, trẻ sẽ ít có khả năng lặp lại hành vi không mong muốn đó. - Cách tốt nhất và dễ nhất để học cách không phản ứng là học cách nghĩ rằng việc đó cũng ok. Nếu bạn càng cảm thấy bình thản với hành vi của trẻ, thì bạn càng dễ giữ được mình không phản ứng. - Theo một số lý thuyết khác thì cho trẻ thấy "hậu quả" cũng là một cách để hạn chế những hành vi không mong muốn. Nhưng quan trọng là phải chú trọng đến việc cổ vũ hành vi tốt hơn là phản ứng với hành vi xấu. http://www.adoptmed.org/topics/transforming-the-difficult-child.html 4/ Đáp ứng thế nào với việc trẻ khóc - Trẻ khóc vì 2 lý do: giả vờ khóc để đòi được điều mình muốn hoặc thực sự không vui. - Nếu trẻ giả vờ khóc để đòi hỏi, cảm thấy việc trẻ khóc là bình thường sẽ giúp cha mẹ không bị rối trí và để trẻ điều khiển. Cách tốt nhất khi trẻ vờ vịt là tảng lờ đi, không đáp ứng điều mà trẻ đòi. Hành động chậm lại để trẻ thấy là khóc không phải là cách giao tiếp tốt. 6/ Chú ý đến thái độ của cha mẹ: Ví dụ: Khi tác giả làm việc với Jose, một trẻ đến từ Bồ Đào Nha, có một người phiên dịch cùng ở trong phòng can thiệp. Đang chơi, bỗng nhiên Jose tụt quần và đái ra sàn. Tác giả cười và khuyến khích trr đi vào phòng vệ sinh, nhưng trẻ vẫn tiếp tục đứng đó để đái. Và việc này lặp lại 6 lần trong vòng 90 phút. Điều này chưa hề xảy ra với những người khác. Tác giả đã nhận ra rằng vì tác giả đã cười khi cậu bé có hành vi đái bậy. Tác giả cười vì muốn cho cậu biết rằng việc cậu đái ra sàn không ảnh hưởng gì tới mình cả. Nhưng thực tế, việc cười cũng là một cách thể hiện “phản ứng”. Và tác giả đã tự phân tích và thấy rằng tác giả muốn thể hiện cho người phiên dịch lúc đó đang ngồi cùng phòng biết rằng mình không bị sự việc Jose đái bậy làm cho ảnh hưởng. Tác giả đã bận tâm về việc người phiên dịch nghĩ gì về mình. Điều này nhiều cha mẹ hay mắc phải: buồn cười vì hành vi xấu của trẻ và bật ra tiếng cười mà không biết rằng đó là cách khuyến khích trẻ lặp lại hành vi xấu. - Cảm giác thực sự của cha mẹ có ý nghĩa rất lớn. Nếu cha mẹ không thấy thoải mái, họ sẽ không thể làm được những điều họ nên làm. Và quan trọng hơn, cảm giác của bố mẹ cũng ảnh hưởng trực tiếp tới con. - Trẻ có thể cảm nhận được cảm xúc của người khác vì vậy, những cử chỉ không lời của bạn cũng cho trẻ những thông điệp quan trọng: giọng nói, nét mặt, cử chỉ, nhịp thở, tốc độ của lời nói, tốc độ di chuyển… 8/ Linh hoạt, năng động với trẻ (Dynamic) - Nhiệt huyết (enthusiasm): Trẻ thích các nhân vật hoạt hình. Khi một nhân vật hoạt hình là Wile Coyote rơi từ trên mỏm đá xuống, đầu tiên là chân nó rơi, rồi đến người, và cuối cùng là cái đầu của nó. Điều này thật hài hước vì đã được cường điệu lên. Vậy thì, khi bạn làm việc với trẻ, cũng hãy cường điệu. Nếu môi trường bạn làm việc với trẻ không có những yếu tố gây nhiễu thì việc bạn thể hiện nhiệt huyết và cường điệu sẽ rất ấn tượng. - Ba công cụ thể hiện nhiệt huyết là: giọng nói lên bổng xuống trầm, thể hiện sắc thái nét mặt đa dạng, và cử động linh hoạt. - Những nhà diễn thuyết tài ba sử dụng rất hiệu quả các công cụ này: họ thay đổi giọng nói, di chuyển khi nói, và thể hiện nét mặt một cách đa dạng, phong phú. - Khi bạn sử dụng những công cụ này, bạn trở nên hấp dẫn hơn với con bạn và chính bạn cũng cảm thấy mình hay ho hơn. - Sau cùng là bạn đừng làm gì thái quá. Bạn cần là phiên bản “siêu thật” của chính mình. Điều quan trọng là bạn đừng đi quá xa và trở thành một người khác. (Theo mail của mẹ YK) Tin cũ hơn:
|


