Cập nhật 15/4/2011 - 19:23
Số tháng 4/2011: Đi bộ vì con!
Tháng Tư về, chúng mình cùng với mọi người tham gia đi bộ lần 2. Thay vì màu trắng và màu cam như đi bộ lần 1 (năm 2010), năm nay CLB Gia đình trẻ tự kỷ chúng mình cùng đồng loạt khoác lên mình áo trắng và xanh- màu xanh của hy vọng- 1 ngày mai tươi sáng, cùng với thông điệp toàn ASEAN “Cùng hành động vì trẻ tự kỷ- Action for autism now”.
Dưa Dê yêu quý,
Một năm đã trôi qua nhanh quá hai con nhỉ. Tháng Tư về, chúng mình cùng với mọi người tham gia đi bộ lần 2. Mẹ còn nhớ như in ngày nào hai con mặc 2 chiếc phông trắng viền cam để đi bộ hưởng ứng ngày Thế giới nhận biết chứng tự kỷ ngày 2-4. Thay vì màu trắng và màu cam như đi bộ lần 1 (năm 2010), năm nay CLB Gia đình trẻ tự kỷ chúng mình cùng đồng loạt khoác lên mình áo trắng và xanh- màu xanh của hy vọng- 1 ngày mai tươi sáng, cùng với thông điệp toàn ASEAN “Cùng hành động vì trẻ tự kỷ- Action for autism now”.
Mẹ thấy không có gì hay hơn khi mọi người “Hãy đến và cùng nắm những bàn tay bé nhỏ đi trên đường phố. Chúng tôi không đủ sức tạo ra một thế giới thân thiện cho đứa con khuyết tật của mình nhưng nếu các bạn giúp đỡ và đồng hành thì điều đó trở thành có thể...”.
Có thể chứ các con nhỉ, năm nay bác Đức Hải không tham dự được với các con nhưng bù lại chúng mình có tận 4 Đại sứ thiện chí rất hoành tráng-4 tấm lòng nhân ái đó là Nhạc sỹ Giáng Son, Ca sỹ Khánh Linh, và hai Sao Mai anh chị Hà Linh và Ngọc Minh (đã đồng hành cùng các con tự kỷ từ năm ngoái).
Chương trình năm nay không đi bộ ở Vườn hoa Lý Thái Tổ mà đi bộ ở Quảng trường Sân vận động Mỹ Đình. Tuy xa nhưng mọi người hưởng ứng nhiệt tình quá các con nhỉ, cũng có trục trặc vì không được tổ chức ở vườn hoa Lý Thái Tổ nhưng được sự hỗ trợ của UBND thành phố, Sở Lao động Thương binh và xã hội, Sở Văn hóa Thông tin, công an thành phố, và đặc biệt là bác Hùng ở Hội Khuyết tật TP. Hà Nội đã giúp chúng mình tổ chức sự kiện Đi bộ này được như mong muốn.
Hiệu ứng sau sự kiện đi bộ lần 1 quá ổn- nhiều bạn Tự kỷ đã tìm được những ngôi trường như ý, mọi người đã mở lòng hơn với những trẻ tự kỷ. Đã vui hơn vì hai con ngày càng tiến bộ nhưng mắt vẫn cay xè khi đọc những bức thư của bác Tuyết Hạnh với nhan đề “ Tháng tư về”, xúc động khi đọc nhưng tâm sự của 1 cô giáo dạy trường Hand in Hand, người trong cuộc có, người ngoài cuộc có nhưng họ đều có 1 tâm sự, 1 nỗi lòng- giúp đỡ và Cùng hành động vì trẻ tự kỷ.
Tháng Tư năm ngoái, lần đầu tiên, hàng nghìn người xuống đường đi bộ “Vì trẻ tự kỷ”, đấy là hành động dũng cảm của các bậc cha mẹ, làm cây cầu nối xã hội với những trẻ tự kỷ. Vẫn nhớ giờ phút đầu tiên, ý tưởng đầu tiên về cuộc đi bộ, cũng có những cản trở ngay cả trong nội bộ, dễ hiểu thôi, vì những cha mẹ trẻ tự kỷ, hơn ai hết, họ thấu được những nhọc nhằn khi nuôi dưỡng và dạy bảo con, họ đã bao lần nuốt nước mắt vào trong khi đưa con đi khám bệnh, đưa con đi chơi, đưa con đến chỗ đông người, những hành vi bất thường của con đã khiến người ngoài dị nghị, đã bao lần những người mẹ lầm lũi dắt đứa con tội nghiệp của mình ra khỏi ngôi trường mà họ hằng hy vọng nơi đó con họ sẽ được vui chơi, học hành như bao đứa trẻ khác, đã bao lần những ông bố kiệm lời, nhưng cay xè đôi mắt khi thấy con mình như bị đẩy “ra rìa” cuộc sống. Những ông bố bà mẹ ấy họ dễ bị tổn thương lắm, họ cũng rất sợ bị thất bại. Nếu làm một cuộc đi bộ, mà ít người hưởng ứng tham gia, hoặc gặp phải những dè bỉu, những phán xét vô cảm thì họ sẽ buồn biết bao… Rồi cũng có ý kiến, thôi cứ tập trung can thiệp cho con mình triệt để nhất, đầy đủ nhất đi đã, hơi đâu mà “vác tù và hàng tổng” làm những chuyện đâu đâu…
Nhưng rồi vượt lên trên hết là ý chí quyết tâm, quyết tâm làm cho cộng đồng hiểu về chứng tự kỷ, nó xuất hiện nhiều lắm rồi, quyết tâm để cộng đồng thấy trẻ tự kỷ cũng có rất nhiều khả năng, quyết tâm để xã hội thấy gia đình những trẻ tự kỷ không buông bỏ trách nhiệm của mình, họ đã “chiến đấu” kiên cường với chứng tự kỷ, nhưng một mình họ không làm được, cần phải có sự chung tay của cộng đồng, của xã hội. Âu cũng là quy luật cuộc sống “một cây làm chẳng nên non, ba cây chụm lại lên hòn núi cao”. Và “Trời chẳng phụ người có tâm”. Một rừng người đến với họ, với con cái họ. Sự sẻ chia nồng nàn trong từng nụ cười, từng ánh mắt, từng cái bắt tay hay trong giọt nước mắt cảm thông lau vội của ai đó mới lần đầu nghe 2 chữ “tự kỷ”. Hạnh phúc là điều có thực với bất cứ bố mẹ nào vượt qua những khó khăn trong suốt quá trình làm chương trình “Đi bộ vì con”. Và một năm đã qua, sau lần đi bộ ấy, rõ ràng cộng đồng đã nhận thức rõ hơn về tự kỷ, trẻ tự kỷ không còn quá đau khổ khi đi xin học, nhưng như dòng sông luôn chảy, những vấn đề mới lại đặt ra với trẻ tự kỷ và gia đình họ. Số lượng những trẻ lớn tự kỷ ngày càng hình thành rõ, đối tượng ấy chưa có lời giải nào cho vấn đề học nghề và việc làm; Mô hình nào để trẻ tự kỷ vị thành niên và thành niên có thể tiếp tục học tập, vui chơi, học nghề một cách liên hoàn? Dường như đã quá đủ yếu tố đòi hỏi cần phải có một ngôi trường cho trẻ tự kỷ- một ngôi trường mà trẻ tự kỷ chuyên biệt và trẻ tự kỷ hòa nhập, bán hòa nhập có thể được đáp ứng; Chính sách nào có thể hỗ trợ cho trẻ tự kỷ, người tự kỷ để họ tiếp cận được dễ dàng hơn, có hiệu quả hơn đối với các dịch vụ y tế, giáo dục, đào tạo, dạy nghề…?...
Mơ 1 ngày những điều kia thành hiện thực và đêm nay cùng mơ những giấc mơ ngọt ngào nhé hai thiên thần đáng yêu của mẹ.
Yêu hai con thật nhiều
Mẹ Dưa