Cập nhật 17/3/2011 - 15:28
Vô cớ - without reason
Tôi cũng mong rằng, với sự tiến bộ trong nhận thức của mọi người ở Việt Nam, những người mắc chứng tự kỷ sẽ có trường học tốt hơn, dịch vụ chăm sóc tốt hơn, sống một cuộc sống hữu ích và ý nghĩa, trong khi gia đình và những người thân của họ được giúp đỡ và có cuộc sống riêng tư dễ chịu hơn…
Lần đầu tiên tôi đọc Without reason (tạm dịch là Vô cớ) trên www.webtretho.com, tôi đã rất ấn tượng. Người dịch ban đầu câu chuyện này là một người mẹ có nickname trên diễn đàn là metotet. Cái nick nghe thật dễ thương và tôi đã đọc câu chuyện vì cái nick đó. Nhưng rồi chính câu chuyện như một lời tâm sự, như một người kể chuyện cho một người, hơn là lối viết tiểu thuyết văn chương của Charles Hart, thông qua cách dịch rất nhân văn của metotet đã cuốn tôi đi. Truyện giúp tôi hiểu ra tự kỷ là gì, bởi trước đó, với tôi, khái niệm này khá xa lạ. Tôi chỉ biết qua vài trường hợp cụ thể- từ những người con của bạn tôi, bạn chị gái tôi, nhưng biết và hiểu được hội chứng này là hai điều hoàn toàn khác nhau. Nếu bạn chỉ biết, có thể bạn sẽ e ngại, sẽ sợ nó. Nhưng khi bạn hiểu nó một cách sâu sắc hơn, bạn sẽ có một cái nhìn đồng cảm và sẻ chia với những số phận không may bị ông trời áp đặt hội chứng này lên cuộc đời của họ. Đối với những người trong cuộc- người thân của những ai mắc hội chứng tự kỷ, câu chuyện của tác giả Hart thực sự là những kinh nghiệm quý báu mà một người đã trải qua “truyền lại” cho những người đi sau đồng cảnh ngộ.
Tôi nhớ trong câu chuyện có một đoạn rất hay thế này: “Thông qua Hiệp hội bảo vệ quyền lợi người khuyết tật, chúng tôi đã gặp nhiều gia đình có cùng quan điểm. Họ chấp nhận tình trạng của con mình, cho dù đó là tổn thương não, hội chứng Down, hay một tình trạng khuyết tật trí tuệ nào khác. Họ không dành công sức cho việc che giấu tình trạng khuyết tật của con hay trông đợi một phép mầu nhiệm nào. Thay vào đó, họ cùng nhau theo đuổi mục đích chung là cùng làm việc để có được những trường học tốt hơn, dịch vụ tốt hơn và sự chấp nhận của công chúng ở mức cao hơn dành cho những người thân của họ là những trẻ em và người lớn bị khuyết tật”. Tôi cũng mong rằng, với sự tiến bộ trong nhận thức của mọi người ở Việt Nam, những người mắc chứng tự kỷ sẽ có trường học tốt hơn, dịch vụ chăm sóc tốt hơn, sống một cuộc sống hữu ích và ý nghĩa, trong khi gia đình và những người thân của họ được giúp đỡ và có cuộc sống riêng tư dễ chịu hơn…
Câu chuyện được metotet (sau chị đổi nick thành Mẹ tồ học Net) cung cấp và rất nhiều thành viên tâm huyết của webtretho đã cùng chung sức dịch nó. Mẹ tồ học Net dịch từ chương 1 đến chương 7, Mẹ_nhóc_con dịch từ chương 8 đến 12, Me MKV dịch từ chương 13 đến 19, Aicho dịch chương 20, m2Nhim dịch chương 21 đến 23, 26 đến 29 và Lời kết, songhonghanoi dịch chương 24, 25 và 33, Tity dịch chương 30, Ke’smom dịch chương 31, 32, dịch giả Vũ Duy Mẫn (người đã chuyển ngữ “Bài giảng cuối cùng” – The Last Lecture của Randy Pausch), người từng rất tích cực muốn giúp đỡ in bản dịch thành sách và xuất bản Without reason, dịch Lời nói đầu và Tiểu Tròn Vo biên tập lại nội dung cho thống nhất. Trong suốt quãng thời gian hơn 2 năm dịch cuốn sách này, Without reason còn nhận được sự quan tâm, đóng góp ý kiến và chia sẻ kinh nghiệm cũng như cả các câu chuyện riêng tư từ nhiều thành viên khác như Cỏ ngọt, My Lăng, Goat Mother, thienlymatnau78, Admin của webtretho, maly, zoe, N&M, gentlemum, tea, PDD, mebeKien… tất cả đã giúp cho bản dịch được “nhuyễn” và hoàn thiện hơn. Xin cảm ơn tất cả các bạn.
Dù đã rất cố gắng truyền tải một cách chính xác nhất và thuần Việt nhất cuốn Without reason, song trong quá trình dịch và biên tập vẫn khó tránh có những sơ sót. Vì vậy, chúng tôi mong các bạn đọc sẽ thông cảm và góp ý để bản dịch được tốt hơn. Xin cảm ơn.
Mời các bạn đọc tiếp trong file đính kèm.