Thật đáng sợ khi phải đặt dấu hỏi về những tiềm năng của chính con bạn, nhưng cách tốt nhất để giảm sợ hãi là phải hành động bằng các biện pháp can thiệp hiệu quả. Bước đầu tiên là phải nắm thông tin. Hãy nói chuyện với người bạn tin tưởng, những phụ huynh từng trải, chuyên gia trong lĩnh vực, bác sĩ mà bạn biết… Có rất nhiều cách chữa chụp giật chỉ chờ bẫy những bậc phụ huynh đang quẫn trí dám làm mọi thứ vì con mình. Hãy chắc chắn rằng những chương trình can thiệp mà bạn đang áp dụng có cơ sở khoa học và được ghi chép đầy đủ. Hãy chắc chắn rằng chúng đã được thử nghiệm với nhiều trẻ tự kỷ và đã được nhân rộng bởi các chuyên gia và nhân viên y tế. Đồng thời, hãy chắc chắn rằng bạn hiểu rõ những hạn chế của chúng – một số chương trình can thiệp chỉ có tác dụng với một số ít các triệu chứng hoặc với nhóm nhỏ trẻ tự kỷ. Nếu bạn muốn bỏ thời gian và tiền bạc cho một chương trình can thiệp, cần biết rõ thông tin về mức độ và phạm vi những cải biến  các phương pháp này có thể mang đến cho con bạn.

Hiểu cách học của con bạn
Trích từ cuốn Con tôi có bị tự kỷ không? (Does My Child Have Autism?) của Tiến sĩ Wendy Stone và Thạc sĩ giáo dục Theresa Foy DiGeronimo

Tìm ra chương trình can thiệp đúng đắn thường xuất phát từ việc hiểu rõ lối học của con mình – một lối học khá khác biệt so với những đứa trẻ khác. Bạn có thể nhận ra điều này khi bạn dạy đứa con tự kỷ vẫy tay chào tạm biệt theo cách bạn dạy những đứa con bình thường khác – đó là vừa vẫy tay vừa nói “tạm biệt tạm biệt” và thậm chí cầm tay chúng lên và vẫy vẫy theo. Khi cách tiếp cận đó không hiệu quả, bạn thường bắt đầu nghĩ rằng con mình khó dạy hoặc không vâng lời. Bạn dạy chúng những kĩ năng đơn giản bằng những phương pháp vốn rất hiệu quả với những đứa con khác.  Thực tế là không phải con bạn hư; chỉ đơn giản là chúng có lối học không giống với lối học của những trẻ khác. Sự khác biệt trong lối học này trở nên rõ rệt không chỉ khi bạn cố dạy trẻ tự kỷ; mà cả trong cách chúng tự học (hoặc không học). Có rất nhiều thứ mà trẻ không tự kỷ có thể học hỏi tưởng như không cần nỗ lực, không cần phải được dạy, nhưng trẻ tự kỷ lại không nắm bắt được dễ dàng như vậy. Ví dụ, không cần dạy trẻ không tự kỷ cũng biết chỉ tay để cho bạn biết chúng cần gì và chúng muốn bạn nhìn vào đâu. Chúng biết nhìn hướng chỉ tay và hướng nhìn của bạn để biết bạn đang nhìn vào đâu hay đang quan tâm đến cái gì.  Chúng tự biết giao tiếp mắt và dùng nét mặt để thể hiện cảm nghĩ, chúng cũng tự biết ý nghĩa nét mặt cũng như giọng nói của bạn. Các hành vi và kỹ năng giao tiếp xã hội như vậy không tự có ở trẻ tự kỷ và chúng cần phải được dạy một cách trực diện