Bàn tay con thật đẹp với những ngón tay nhỏ, thuôn dài mà bố vẫn đùa nói là con có bàn tay nghệ sỹ. Bàn tay con thật mềm và nhỏ xinh trong tay mẹ. Mẹ luôn cảm thấy yêu thương tràn đầy mỗi lần mẹ nắm tay con, cho dù có lẽ đã là lần thứ một nghìn hay lần thứ một tỷ rồi.Xem tiếp
Tháng 9 năm nay thật đánh dấu bao nhiêu kỷ niệm, các con sẽ học ở hai ngôi trường khác nhau nhưng mẹ tin ở nơi đó sẽ phù hợp với hai con của mẹ.
Mong hai con hãy vui vẻ, sớm hòa nhập được vào môi trường mới nhé. Mẹ tin là hai con sẽ làm đượcXem tiếp
Cuộc sống quanh ta luôn đầy ắp những niềm vui và nỗi buồn, mà trong tâm trí mẹ giờ đây được minh họa là hình ảnh quyển vở Ben 10 và con khủng long màu xanh tím. Mẹ cầu mong sẽ ngày càng ít khủng long màu xanh tím và Dê của mẹ sẽ bước vào lớp 1 suôn sẻ với những quyển vở bìa in hình Ben 10.Xem tiếp
Viết tặng những người bạn trong CLB GĐ Trẻ Tự kỷ Hà Nội nhân chuyến dã ngoại của CLB ở biển Hải Thịnh - Hè 2011Xem tiếp
Đầu năm và cuối năm, các con đã tiến bộ rất nhiều. Có nhiều bạn trước đây chỉ biết ăn cơm nuốt chửng mà không nhai, nay đã biết nhai và ăn được thịt rau. Có bạn cầm bút chưa chắc, nay đã viết, tô tròn nét. Có bạn xưa thật gày gò, nay, một phần cũng theo thời gian, đã có chút da thịt. Các bạn khiếm thính còn học được một chút ngôn ngữ ký hiệu nữa...Xem tiếp
Tháng Tư về, chúng mình cùng với mọi người tham gia đi bộ lần 2. Thay vì màu trắng và màu cam như đi bộ lần 1 (năm 2010), năm nay CLB Gia đình trẻ tự kỷ chúng mình cùng đồng loạt khoác lên mình áo trắng và xanh- màu xanh của hy vọng- 1 ngày mai tươi sáng, cùng với thông điệp toàn ASEAN “Cùng hành động vì trẻ tự kỷ- Action for autism now”.Xem tiếp
Số 1 - tháng 6/2010: Mẹ tớ vốn là một người hài hước và rất tình cảm. Mẹ cũng rất hay viết thư cho tớ. Tuy bây giờ tớ chưa biết đọc, nhưng mẹ vẫn tin rằng một ngày nào đó, tớ sẽ biết đọc và hiểu hết những lá thư thế này:Xem tiếp
Số 3- tháng 8/2010: Mẹ rất tự hào vì hai con, mặc dù so với mọi người, các con quá nhỏ bé, không có gì xuất sắc nhưng thấy cảnh hai con chơi với nhau, chăm sóc nhau mẹ lại không cầm được nước mắt, mẹ hạnh phúc vì có thêm con gái, mẹ mừng vì anh Dưa có thêm 1 cánh tay đắc lực để khi bố mẹ không ở bên, con gái sẽ là người giúp đỡ anh trai mình...Xem tiếp
Số tháng 12/2010: Anh Hiếu trưng bày rất nhiều tranh, được bác Mai Anh nhắc là Tây đến nhiều nên phải nói tiếng Anh- anh Hiếu cứ đứng chỗ treo tranh và nói: money- money.Xem tiếp
Số tháng 9/2010 - Khai giảng năm học mới: Mẹ chợt nhớ câu của mẹ Khoai rằng: Hạnh phúc của người mẹ có đứa con đặc biệt có lẽ chỉ nhẹ lâng như gió thoảng, mà người bình thường có lẽ sẽ vô tình bỏ qua. Đúng là mẹ thấy hạnh phúc tràn đầy con ạ. Hạnh phúc đơn giản chỉ là được cùng các phụ huynh cùng cảnh ngộ lắng nghe, chia sẻ những lo toan, trăn trở. Hoặc “phổng mũi” khi nghe được rằng việc học cùng với trẻ khuyết tật như con sẽ giúp các bạn bình thường biết sống đẹp hơn.Xem tiếp
Số tháng 7/2010: Mẹ tự nhiên nghĩ miên man đến con, đến tự kỷ, và băn khoăn phải chăng hiện đang có bao nhiêu nàng Thị Kính là cha mẹ của trẻ tự kỷ ngày nay khi vẫn còn bao người vẫn hiểu lầm rằng: Tự kỷ là do chính những bậc làm cha làm mẹ gieo rắc cho con?Xem tiếp
Là những tâm tình của Dưa, của Dê, của mọi gia đình tự kỷXem tiếp