4 Trang123>»
Trò chuyện không lời với con
trungthaiha Offline
#1 Đã gửi : 23/02/2012 lúc 02:26:56(UTC)



Gia nhập: 28-04-2011(UTC)
Bài viết: 368
Man
Đến từ: Hà Nội

Cảm ơn: 192 lần
Được cảm ơn: 464 lần trong 189 bài viết

 

Vậy là cuối cùng thì Chuột cũng ngủ vào 1 rưỡi sáng. Thương con và căng thẳng khiến mình ngồi đây viết những dòng bắt đầu này.
Một ý tưởng mới là mình sẽ mở một topic trong mục "tâm sự" của tretuky.com để trích vài đoạn nhật ký của Chuột ra đấy. Hơi ngượng vì đàn ông mà lại yếu đuối, đa cảm thế. Nhưng đó là một cách tốt để giải tỏa stress.
 
Topic tên là "Trò chuyện không lời với con".
 
Chuột đã có vài ba nhật ký mạng: blog, nhật ký can thiệp, chữa tk cho Chuột, blog mũ -1 .... nhưng mà để làm gì? Ảnh và chia sẻ cảm xúc với cả nhà từ ngày em chào đời ư ? Mình muốn hơn thế; rằng ngày nào đó chính con sẽ là độc giả của những nhật ký ấy. Tại sao lại nhiều thế? It 's a long story.
 
Đêm qua tắt đèn và "bộ sưu tập ảnh bạn Minh Hiếu" từ 22 giờ. "Chiến dịch CON CÒ vẫn kẽo kẹt mãi tới 0 giờ em mới ngủ ! Là tại lúc chiều nghịch cái xe đạp con, xe lật, tay phanh đâm em chảy máu đầu? Đây là lần thứ 4 con chảy máu - không kể đi thử máu ở viện. Chuột biết kêu đau và không cho ông bà bố mẹ sờ vào chỗ đau hay day dao như mọi khi. Tội này là bố mẹ bất cẩn bàn giao không hết về những nguy hiểm cần thấy trước.
 
Ngày, con không chịu đi học. Có lẽ trong người khó chịu, Trưa, ngủ 2 tiếng mà phải ru cũng rất lâu. Tối không ăn và một cơn gào hét đã xảy ra. 15 phút sau thì ngủ, ngủ 2 tiếng rưỡi.
 
21 giờ 10 dậy. 22 giờ lại kẽo kẹt con cò. 25 giờ 30 mới ngủ ! Ngày sẽ sao đây?
 
Vậy là tuần này con có những điểm thụt lùi đáng lo sau:
- không ăn ngoan cháo bún như 3 năm vừa qua nữa (cái này bắt đầu 3 tháng nay rồi)
- cứ tràn lan ăn bánh quy, váng sữa, uống sữa thay thức ăn mặn. Không chịu nhai bất cứ thức ăn gì để lại sợi - kể cả ruốc thịt.
- khó ngủ và giờ giấc lộn xộn
- ghét đi lớp nếu hôm trước đi lớp mà không ị trước ở nhà.
- xem bộ sưu tập mà không ríu rít nói lời chú thích
- Rất ít chịu chào ông bà bố mẹ và mọi người
- Ít cười vui với bố
- Con còn không chịu tự nguyện để cho đánh răng như trước. Liệu có phải sâu răng?
 
 
Phần tiếp theo sẽ trích "từ điển những câu vô nghĩa" của Chuột.
Trích miêu tả chi tiết một tuần của Chuột
Lý giải những bước thụt lùi
 
Mượn 2 câu đầu bài hát cho tâm trạng đêm nay.
 
7 người cảm ơn trungthaiha cho bài viết.
thienthanlodang ngày 05-03-2012(UTC), QH244 ngày 06-03-2012(UTC), ckb ngày 24-04-2012(UTC), Hổ Con ngày 16-09-2012(UTC), mẹ chuột ngày 24-09-2012(UTC), MinhHuyenAK62_gddb ngày 12-07-2013(UTC), hatrang ngày 18-07-2014(UTC)
Quảng cáo  
 
Công cụ tạo Icon Facebook chuẩn và mới nhất 2019
bongbenh Offline
#2 Đã gửi : 23/02/2012 lúc 12:52:02(UTC)



Gia nhập: 12-05-2011(UTC)
Bài viết: 810
Đến từ: Hà Nội

Cảm ơn: 299 lần
Được cảm ơn: 687 lần trong 362 bài viết

 Rất nể bố Trung, đọc em mới  thấy  bố Trung rất quan tâm đến con và theo dõi từng động thái của con. Hiếm có ông bố nào được như vậy lắm ạ. Bố của TA thì quay đi, quay lại là 'o o' rồi, Con có thức có ngủ cũng chẳng ảnh hưởng gì đến mùa xuân. Đúng là giấc ngủ và không ổn thì mệt lắm, anh hãy cố nắn cho con ngủ sớm thì sẽ thuận tiện hơn nhiều. 
Con nhà em hôm nào mà ngủ muộn là y rằng hôm sau dậy muộn, gọi dậy lại cáu gắt, ăn sáng uể oải, không chịu ăn, dẫn đến trưa đến lớp khó ngủ.... ôi bao nhiêu là hệ lụy.

Hãy cố gắng tắt điện toàn tập và giữ yên lặng hy vọng chuột sẽ ngủ dễ hơn!

Chúc con ngoan bố vui khỏe!

3 người cảm ơn bongbenh cho bài viết.
trungthaiha ngày 23-02-2012(UTC), hatrang ngày 18-07-2014(UTC), songcham ngày 19-07-2014(UTC)
trungthaiha Offline
#3 Đã gửi : 23/02/2012 lúc 02:27:33(UTC)



Gia nhập: 28-04-2011(UTC)
Bài viết: 368
Man
Đến từ: Hà Nội

Cảm ơn: 192 lần
Được cảm ơn: 464 lần trong 189 bài viết
Cũng tùy gia đình thôi. Mẹ nó còn trông em bé tí ti cơ nên Chuột phân cho bố chịu trách nhiệm chính. Bây giờ mới thấy đáng lẽ 3,4 năm nữa mới có đứa thứ 2 thì hợp lý hơn. Sốt ruột ông bà cũng cao tuổi rồi nên đẻ luôn nên Chuột hơi thiệt thòi.
1 người cảm ơn trungthaiha cho bài viết.
Mphuong ngày 30-05-2013(UTC)
Hà Dương Offline
#4 Đã gửi : 23/02/2012 lúc 03:56:33(UTC)



Cảm ơn: 38 lần
Được cảm ơn: 1874 lần trong 974 bài viết
Bài viết được xoá bởi quản trị viên.
1 người cảm ơn Hà Dương cho bài viết.
trungthaiha ngày 24-02-2012(UTC)
anbon Offline
#5 Đã gửi : 23/02/2012 lúc 05:29:05(UTC)



Gia nhập: 29-04-2011(UTC)
Bài viết: 130
Đến từ: vn

Cảm ơn: 103 lần
Được cảm ơn: 46 lần trong 27 bài viết

Trưa Chuột không ngủ--> tối ngủ sớm-->nửa đêm lại dậy.Đó là cả một dãy hệ luy! Vip nhà tớ ngày xưa cũng từng vậy.Mẹ đánh vật với con-bố ngủ khì- con quậy--> bố cáu:"mẹ không dỗ được con àh?"......hic

Bố Trung đôi khi phải "dã man, dứt khoát" với Chuột mới ăn thua.Những ngày C mệt trong người thì đành chịu thôi.Trưa con không ngủ, tối dù thương con mấy cũng làm đủ kiểu, cho đi chơi để không ngủ sai giờ.Cos gắng chiu đựng vài ngày rèn C như vậy chắc sẽ đỡ hơn.Hội này như một cái đồng hồ báo thức vậy.

Con mình ngày xưa, giờ giấc lung tung chẳng kém gì Chuột.Như một cái đồng hồ, đúng 2h sáng hắn tỉnh dậy, quậy, khóc hét, vòi vĩnh,bật đèn....v..v cho đến giờ mẹ chuẩn bị phải dậy là 6h thì hắn lăn ra ngủ.ôi trời vật vã cả thời gian dài, với đủ cách: đi bộ, vận động nhiều, cho đi chơi tối, về ngâm chân với nước gừng,lá trầu không, massge...có lúc phải dùng cả Rispedal (1/3v) để giúp con thoát khỏi chu kỳ khủng khiếp ấy.Chỉ 2-3ngày là dừng.

Cộng thêm mình đã lợi dụng điểm yếu của hắn: rất nghi thức. Giờ đi ngủ, dù buồn ngủ hay không là tắt đèn, bắt con nằm vào chỗ.Đọc thật giứt khoát: "giờ đi ngủ, em lên giường, 2mắt nhắm, ngủ cho ngoan".Ban đầu mình lấy tay che mắt cho con,buộc nó phải nhắm mắt. và hát ru hết bài này đến bài khác, đủ thể loại nhạc, hết cả kho kiến thức về bài hát con mới liu riu ngủ.Ngày qua ngày thành thói quen.Giờ hắn ko chịu ngủ,choi choi định dậy bật đèn.Mẹ lại hô: "giờ đi ngủ...."Như một cái máy, hắn đành nằm xuống.Hê..hê hơi nguyên tắc một chút nhưng còn hơn....

Bố Trung cố gắng nhé.ÀH mà bố nó dạy cho mình cách thu phục chồng chăm vip với không tớ cũng sắp nằm ổ rồi.Đến giờ bụng to mà vẫn phải nằm cạnh vip ngủ.Hắn thì hay quờ quạng, gác, đạp khi ngủ.Bảo bố vip giúp được đôi lần, nhưng lần sau hắn nói: "thôi mẹ thương bố đi", nó chỉ chịu ngủ cạnh mẹ thôi." Hic làm sao đây!

2 người cảm ơn anbon cho bài viết.
trungthaiha ngày 24-02-2012(UTC), Hổ Con ngày 16-09-2012(UTC)
muimit_thomlung Offline
#6 Đã gửi : 23/02/2012 lúc 11:22:28(UTC)



Gia nhập: 26-12-2011(UTC)
Bài viết: 420
Đến từ: ha noi

Cảm ơn: 927 lần
Được cảm ơn: 1189 lần trong 425 bài viết

Em chào bố Trung!

Lúc trước em cứ tưởng bé nhà mình là con gái kia, hoá ra.

Nhiều mẹ trong diễn đàn đã khen bố Trung rồi, mẹ cháu chỉ thêm vào một từ "cảm phục" nữa thôi!

Bố Trung cho con tham gia lớp học về tâm lý ở đường Kim Mã phải không ạ? Nhà bà ngoại em cũng ở gần đó em đang muốn cho con em theo.Phải cái gần đây xảy ra nhiều chuyện quá em chưa thu xếp được. Lúc nào tiện bố Trung chia sẻ một ít bài học con được dạy cho mẹ cháu học lỏm trước được không ạ?

Mà em đọc bài của bố Trung rải rác ở nhiều topic thấy bé nhà mình chưa có nhiều dấu hiệu điển hình, sao bố trung vẫn tìm hiểu trường Sao Mai? Không biết chỉ muốn đưa con đi đánh giá hay cho học chuyên biệt ạ?

 

1 người cảm ơn muimit_thomlung cho bài viết.
trungthaiha ngày 24-02-2012(UTC)
trungthaiha Offline
#7 Đã gửi : 24/02/2012 lúc 11:28:40(UTC)



Gia nhập: 28-04-2011(UTC)
Bài viết: 368
Man
Đến từ: Hà Nội

Cảm ơn: 192 lần
Được cảm ơn: 464 lần trong 189 bài viết

@Hà Dương: hì hì, "bố N, bố X, bố Y...." nghe nó ngộ ngộ ấy nhỉ ?!


@anbon: bình thường Chuột xếp loại "dễ bảo". Dạo này thời tiết hay j đó nữa làm bé khó tính thôi. Hôm đó mình cũng ru đủ các thể loại liên tục từ 9 rưỡi đến 1 rưỡi sáng mà hắn không ngủ. Bình thường chỉ ru tầm 30 phút, bố ngủ gật 1 cái, tỉnh dậy là con ngủ rồi. Trộm vía là đêm qua lại được ngủ từ 10 rưỡi đến 7 giờ sáng mới dậy, dù dậy hơi cáu và khóc nhưng ăn , i ngoan rồi đi học rồi. Chồng chăm VIP là tình thế bắt buộc thôi. Bà cơm nước, ông thỉnh thoảng đàn hát và bế vip những lúc quá gay cấn - cần đổi người cho dễ dỗ, mẹ chăm em nhỏ từ A-Z, cho VIP ăn thì cả nhà thay nhau. Còn lại thì "thằng nào còn khỏe thằng ấy phải làm" thôi, chẳng có bí quyết gì cả. 2 anh em phải tách ra khỏi hét vào tai nhau thì cả nhà mới được ngủ; thế là "bố nhận trông thằng lớn vì bố không có ti".


@muimit_thomlung: Mình định cho con test định kỳ ở SaoMai vì nghe nói họ test kỹ thôi chứ không có ý định cho cháu học ở đó (suỵt! bí mật nhé). Học ở KIm Mã do PP của họ là "dỗ dành nhẹ nhàng" có vẻ hợp với Chuột nhà mình. Mình cho con học trường thường vì mục tiêu đi học là để "học cách làm bạn với người thường". Theo dõi cháu ở trường thì thương lắm, nhiều lần tự hỏi là ép con như vậy có bỏ phí thời gian không ? - đáng học lớp "chuyên chậm" con có thể học được nhiều kỹ năng hơn, có thể vui vẻ hơn ? Nói thật là về "học trung tâm" của bé thì quan điểm của mình là Cân bằng giữa Học kỹ năng cho tương lai với Sống cuộc sống hiện tại. Mình không kỳ vọng nhiều, áp lực gì với cháu. Bài học con được dạy thì mình thấy cũng "ngẫu hứng" chứ không lớp lang như ở Viện Nhi. Ghi chép lại thì mình hình dung con mình đã qua những bước này:
1. Làm quen cô và chơi những trò chơi cháu thích nhất
2. xé giấy, vẽ hình tròn, tô màu.
3. tập đếm và chơi vê đất nặn
4. Học hát
Mục tiêu của cô yêu cầu phụ huynh cùng làm ở nhà là:
- Thu hút cháu vào trò đang dạy (kể trên)
- Tường thuật động tác cháu làm và động tác yêu cầu làm, mục đích là dạy cháu thêm câu từ
- khi đủ vốn từ, tự cháu sẽ tạo câu mới, điều chỉnh cho câu của cháu đúng ngữ cảnh.

Thực lòng mà nhận xét thì mình thấy học nhẹ nhàng con tiếp thu được ít hơn học cưỡng ép như trung tâm khác. Nhưng sau một thời gian tương đối dài thì cái gì liên tục gắn với con hàng ngày mới còn lại được còn thì nó sẽ quên. Không tham vọng nhiều nên mình thấy nhẹ nhàng cho cháu thoải mái tâm lý là phù hợp. Tuy nhiên những kỹ năng viết vẽ nặn của cháu thì còn quá kém. Cái này đến trẻ thường còn phải kỷ luật thép mới được mà. Mình ghi chép ra giấy từng ngày theo dạng:
-ngày
-cô hay bố mẹ dạy những trò gì
-con thích / ghét trò gì
-con làm tốt / kém những điểm nào
-cô dặn dò thêm sau giờ học
-cải tiến bố mẹ đề nghị với cô
Về can thiệp thế nào thì mình học của các bố mẹ trên Diễn đàn thôi. Tóm lại chẳng có bài học nào cụ thể. Cũng phải nhận ngay là nhà mình Can thiệp cho con không bài bản, kiên trì như của mấy mẹ ở Diễn đàn đâu.
Nếu định cho con học ở Kim Mã thì một kinh nghiệm là phải xác định giáo viên một cách dứt khoát ngay từ buổi đầu vì đổi người giữa chừng gần như là "cấm kỵ".
Hãy đề nghị dứt khoát người dạy. Mình xếp loại giáo viên từ hay đến dở theo cảm nhận của mình là: thầy Chuẩn, cô Oanh, cô Thêu, cô Thu. Giáo viên được đào tạo về tâm lý trẻ em là chính chứ bài vở thì chưa bao giờ thấy "công bố minh bạch" cả.

Rất cảm ơn các bạn đã chia sẻ làm mình thấy đỡ nản trong giai đoạn "thoái" này của con.

2 người cảm ơn trungthaiha cho bài viết.
Mphuong ngày 30-05-2013(UTC), hongmai0503 ngày 19-07-2014(UTC)
trungthaiha Offline
#8 Đã gửi : 04/03/2012 lúc 01:47:17(UTC)



Gia nhập: 28-04-2011(UTC)
Bài viết: 368
Man
Đến từ: Hà Nội

Cảm ơn: 192 lần
Được cảm ơn: 464 lần trong 189 bài viết

mồng 2 tháng 3 cho con test lại ở Nhi sau cả năm trời

 Hơi hồi hộp không biết con có "giảm độ tự kỷ" đi tí nào không... Như có một tiếng nói khác chắc nịch hơn trong mình: không hy vọng chuyện ấy đâu. Test chỉ để biết con yếu khâu nào để mà về chú trọng hơn vào đó thôi. 

 
Rành rẽ thủ tục và đường đi lối lại của viện này nhưng mình vẫn phải chờ khám và chỉ định của bác sỹ mới được mua vé test. Bác sỹ Thanh Mai này mình chưa nghe tiếng bao giờ, mà cũng không quan trọng lắm vì mục tiêu của mình chỉ là cái test. Cuối cùng thì cũng xong 1 vòng khám chỉ định- mua vé test, mua vé và khám hàm mặt xem có ngắn lưỡi không. Thầm nghĩ thế là viện nhi cũng theo xu hướng "thích làm tiền" rồi... hay, bác sỹ này không giỏi nên muốn cháu khám thêm ngắn lưỡi? 90K nữa , khám 3 phút là xong, kết luận bình thường. May mình cũng tranh thủ thời gian chờ test nên coi như không mất thời gian cho mục thêm này.
 
Kết luận của bác sỹ là Denver 70%, Cars 34 điểm, cháu 44 tháng mà khả năng nói giao tiếp  = 27-30 tháng... . Nhìn cái bảng câu hỏi PDP gì đấy đến 96 câu trắc nghiệm mà mình đọc và chọn trả lời cho con, mình cũng mừng vì hơn 1 năm qua, test có vẻ đã kỹ hơn trước, mình ghi chú thêm nhiều nhận xét và đặc điểm riêng của con vào tờ xét nghiệm. Thế rồi bác sỹ nói: cháu vẫn được xếp là tự kỷ nhẹ, tiến bộ của cháu là tiến bộ theo thời gian chứ "mức độ tự kỷ không đổi" gia đình cứ tiếp tục can thiệp cho cháu tích cực như đang làm. đi trẻ, chơi dạy con, cho đi học trung tâm...
 
Mình không bất ngờ mà chờ đợi kết luận đúng như thế. Nhưng về tâm lý thì oải quá. Thời gian hơn một năm vừa rồi với bao nhiêu cố gắng và niềm vui cứ như chẳng có gì. Thầm ví mình như một nhà khoa học hâm, dành bao thời gian công sức nghiên cứu một vấn đề tự cho là hay, mà rồi thì xã hội lại có cách đơn giản và tuyệt vời hơn nhiều chứ chẳng cần tới thành quả của mình...
 
Bác sỹ dặn đúng 3 tháng quay lại khám, đừng bẵng thời gian đi lâu như lần này. Ba tháng nữa lại một kết luận như hôm nay thì mình vui hay buồn? Con người vẫn cần đặt ra đích đến chứ. Trên đường đi về lẩm nhẩm về "tổng thiệt hại" hôm nay. Bệnh nghề nghiệp mà, đừng chê trách tôi nhé. Bố đi trước đăng ký và chờ, bà bế con đến sau. Từ 7h đến 12h30' = 5,5 tiếng. 90x2=khám + 140 test+ 74x2 taxi + 17x2 xúc xích +3 bánh mỳ + 10 cháo cho con. Thế là nửa triệu, rẻ đấy chứ...
 
Đính kèm đây là scan bảng test của con. Dù sao đây là cái mình cần nhất để suy ra con đang yếu ở chỗ nào mà bồi dạy. Tối về thấy diễn đàn của tretuky.com thêm topic mới toe ".....kết luận của các bác sỹ khi khám viện nhi...." thấy hơi buồn cười và buồn. Thích đọc nhưng chả đọc vội. Liệu thế có sợ "trầm cảm" không?

 

3 người cảm ơn trungthaiha cho bài viết.
Me MC ngày 04-03-2012(UTC), MinhHuyenAK62_gddb ngày 12-07-2013(UTC), hongmai0503 ngày 19-07-2014(UTC)
Me MC Offline
#9 Đã gửi : 04/03/2012 lúc 04:40:52(UTC)



Gia nhập: 28-04-2011(UTC)
Bài viết: 3.357
Woman

Cảm ơn: 2377 lần
Được cảm ơn: 5485 lần trong 1823 bài viết

Cai PDP day ko biet la co giong cai bang test ma minh co ko nhi, da post o web roi day

Neu ma dua vao cai PDP day thi danh gia mai con van rat yeu kem o mang xa hoi, the nen ko thay doi la may, minh cung tu danh gia lai theo PDP sau 2 nam ma chi thay buon

Nhung danh gia bang PEP thi thay vui boi vi kien thuc cua con tien bo

Biet la con mai tu ky, nhung ma cu tien bo duoc mat nao thi cung vui hon, la chi nhin vao khiem khuyet ve giao tiep cua con.

 

2 người cảm ơn Me MC cho bài viết.
trungthaiha ngày 06-03-2012(UTC), hongmai0503 ngày 19-07-2014(UTC)
trungthaiha Offline
#10 Đã gửi : 06/03/2012 lúc 12:22:37(UTC)



Gia nhập: 28-04-2011(UTC)
Bài viết: 368
Man
Đến từ: Hà Nội

Cảm ơn: 192 lần
Được cảm ơn: 464 lần trong 189 bài viết

Me MC đã viết:

Biet la con mai tu ky, nhung ma cu tien bo duoc mat nao thi cung vui hon, la chi nhin vao khiem khuyet ve giao tiep cua con.

 

Lan man.. linh tinh..

Trời bừng nắng vào buổi chiều. Đỡ cảm giác lép nhép lạnh và bẩn, dù độ ẩm trong nhà vẫn 98% thì phải.
 
Đêm nay con ngủ khá dễ dàng. 22h20, sau khi xem "bộ sưu tập bạn Minh Hiếu" con sụt sịt, rớm nước mắt và úp chiếc điện thoại xuống lặng lẽ không nói gì. Quay lại chứng kiến cảnh ấy, thốt nhiên bố giật mình hiểu ngay cơ sự. Chỉ lãng đi 5-10 phút thôi, không biết con khóc tự bao giờ. Mải lướt web bố để hình "slide show" cho con tự bấm tự xem lặng lẽ. Cách này không hay vì xem ảnh cốt là để bố con cùng bình luận trò chuyện hỏi đáp dù là những câu cũ mèm thế mà lại mặc con "tự". Gần 4 tuổi nên con rất ham "tự điều khiển" hẩy bố ra. Thế là bây giờ bắt đầu giai đoạn khó khăn để trò chuyện giữa bố mẹ với con. Để con tự bấm là hay nhưng phải giành lại của con sau 2-3 phút thôi mới chuẩn ?
 
Ấp lên, ru 5 ba bài tủ cũ mèm, con ríu quắp chặt lấy bố làm bố nhớ lại cái hồi mới hơn 1 năm trước. Khi ấy con là bé con con tí, bố mẹ là bố mẹ mới, lo, lắng, băn khoăn đủ điều... Con là trung tâm mọi buồn vui cãi vã và giảng hòa giữa bố mẹ... 5 phút sau đặt xuống là bé đã ngủ say. Mặt quay về bố tay nhỏ xinh đặt lên tay bố. Bố lại nhớ đến mấy lời phân tích trong cuốn "nỗi khổ của con em" của ông Ng Khắc Viện mới tranh thủ đọc ban sáng. Cả ngày dài lặng lẽ ấm ức không nói nên lời ở nhà trẻ - khi các vị thần thân quen bỏ bỏ rơi em. Chiều về đi chơi được 1 tí, tối nháo nhào rồi chơi một mình, ngủ như một mình...
 
Chiều nãy ở vườn hoa ông Lý, con không chơi vui mà đứng ngây nhìn xa xăm mặc cho bố hỏi, dỗ dành mọi kiểu. Con làm sao vậy? Thậm chí cho đến khi mẹ nghe điện và tức tốc mang bô ra phục vụ, con vẫn không vui. Không phải buồn vệ sinh. Không táo vì sáng con đã "ăn ị ngoan rồi mới đi học" mà. Rủ đi đu quay là thứ con rất thích mà con cũng không phản ứng. Lẽ nào.....
 
Dạo gần đây con có nhiều biểu hiện lạ: ít chơi lại những trò ngày bé thơ, ít cười với bố dù vẫn có lúc rất âu yếm nhìn vào mắt bố;con ngại những chỗ lạ và cao rộng, con lặng lẽ "suy tư" hơn. Phải chăng con đã lớn hơn về tâm lý hay chỉ là do mẹ có em bé nên thời gian cho con cho riêng con dù không muốn mà vẫn ít hẳn? Đúng cái này rồi; con ít được cùng chúng ta đi chơi, trời lạnh và ẩm liên miên nên con ít được ra ngoài chơi. Bạn bè thật sự của con là ai ? Những ngày qua con vui với điều gì? Bố không rõ!
 
Đọc nhiều nguồn thông tin, hỏi trực tiếp và dò la ý tứ, bố không khỏi "hẫng" khi chợt nghĩ can thiệp cho con giờ bố mẹ tự làm rất ít, chỉ là chơi suông dựa theo đạo diễn là con. Phải đến cả tháng nay rồi là như thế. NT là nơi duy nhất con được chơi tích cực mà NT hình như...
chỉ là can thiệp uốn nắn về tâm lý thông thường. Can thiệp tự kỷ chỉ như vậy ư? đâu rồi những bài học làm quen hình ảnh đi với câu chữ? Cô Thu trực tiếp dạy con theo một giáo án : nạp từ - đặt câu - động viên chơi - tập xé dán, vẽ, nặn. Khức đuôi là quan trọng thì có vẻ cô làm khó quá. Còn có 20% nguồn lực dành cho 80% đòi hỏi... Giáo án của cô liệu có hợp lý?
 
Vậy,, can thiệp cho trẻ tự kỷ nhắm mục đích gì? Dạy đi dạy lại mong trẻ nắm được một số tối thiểu kỹ năng cơ bản để giao tiếp với mọi người trong xã hội... tạo cơ hội sau này sống tự lập ??? Cách nào là tối ưu? Bố mẹ phải chuẩn bị những gì cho con ? Những gì là bắt buôck?
Tiền là gì với con? Cuộc đời bây giờ và cuộc đời sau này mỗi khi con bước qua một mốc lớn, một mốc thay đổi tâm lý cái gì là quan trọng, cái gì bất biến ?
 
Đêm nay thời tiết khá dễ chịu, nhắm mắt mà bố không ngủ được. Cứ trở lại những câu hỏi mà trong ngày thi thoảng bố nghĩ đến khi nhớ tới con. 
 
"Cân bằng giữa cuộc sống và sống để đảm bảo cho cuộc sống"

 

muimit_thomlung Offline
#11 Đã gửi : 07/03/2012 lúc 01:08:30(UTC)



Gia nhập: 26-12-2011(UTC)
Bài viết: 420
Đến từ: ha noi

Cảm ơn: 927 lần
Được cảm ơn: 1189 lần trong 425 bài viết

trungthaiha đã viết:

[

 
Vậy,, can thiệp cho trẻ tự kỷ nhắm mục đích gì? Dạy đi dạy lại mong trẻ nắm được một số tối thiểu kỹ năng cơ bản để giao tiếp với mọi người trong xã hội... tạo cơ hội sau này sống tự lập ??? Cách nào là tối ưu? Bố mẹ phải chuẩn bị những gì cho con ? Những gì là bắt buôck?
Tiền là gì với con? Cuộc đời bây giờ và cuộc đời sau này mỗi khi con bước qua một mốc lớn, một mốc thay đổi tâm lý cái gì là quan trọng, cái gì bất biến ?
 

 

Chả cứ lúc khó ngủ, cả lúc tỉnh táo ban ngày và mệt mỏ ban đêm mẹ cháu cũng đang quay quắt với những câu hỏi tưong tự như của bác.

1 người cảm ơn muimit_thomlung cho bài viết.
hongmai0503 ngày 19-07-2014(UTC)
KuBin Offline
#12 Đã gửi : 07/03/2012 lúc 09:38:17(UTC)



Gia nhập: 01-03-2012(UTC)
Bài viết: 153
Đến từ: Hải Dương

Cảm ơn: 64 lần
Được cảm ơn: 60 lần trong 46 bài viết

 

Đọc bài của bác Trung thấy Chuột nhà bác cũng có những đặc điểm giống Chuột nhà em. Muốn chia sẻ mà em không viết ra nổi vì nhiều điều muốn nói quá!

 

1 người cảm ơn KuBin cho bài viết.
trungthaiha ngày 17-03-2012(UTC)
trungthaiha Offline
#13 Đã gửi : 17/03/2012 lúc 03:26:25(UTC)



Gia nhập: 28-04-2011(UTC)
Bài viết: 368
Man
Đến từ: Hà Nội

Cảm ơn: 192 lần
Được cảm ơn: 464 lần trong 189 bài viết

KuBin đã viết:

 

Đọc bài của bác Trung thấy Chuột nhà bác cũng có những đặc điểm giống Chuột nhà em. Muốn chia sẻ mà em không viết ra nổi vì nhiều điều muốn nói quá!

 

Cứ viết ra đi bạn ạ. Mình cũng vậy thôi. Viết ra đâu có bài bản và hay như khi ý mới nảy ra trong đầu. Tìm sự chia sẻ và cảm thông thì mình cứ viết đại ra thôi. Có những khi đọc bài của mọi người ở Diễn đàn, mình cũng xúc động vì mình cũng có cảm xúc "chắc là" như họ. Lúc ấy không đủ thời gian và tập trung để viết gì. Định viết "Ôi xúc động quá!" nhưng thấy vô duyên và sợ người khác hiểu nhầm nên lại thôi.

Topic này mình khởi xướng nên bạn cứ viết thoải mái đi nhé ! Đừng đắn đo gì. Mình tranh thủ viết một bài ngắn làm "cánh hạc xanh" đây.

trungthaiha Offline
#14 Đã gửi : 22/03/2012 lúc 01:33:55(UTC)



Gia nhập: 28-04-2011(UTC)
Bài viết: 368
Man
Đến từ: Hà Nội

Cảm ơn: 192 lần
Được cảm ơn: 464 lần trong 189 bài viết

Con yêu quý. Thời gian này bố không biết viết cho con vào lúc nào nữa. Thời gian quả còn quý hơn vàng. Ngày xưa bố là đứa trẻ nhút nhát và thiệt thòi nhiều do kém trong giao tiếp. Lớn lên bố tự nhủ : mình sẽ luôn bên con để giúp con từ những điều li ti nhất để con lớn lên trở thành người tự lập, mạnh mẽ, hiểu biết và hiền lành.

Cuộc đời trao cho bố một thử thách lớn, chính là con với vấn đề của con. Về con, bố đã trải qua nhiều cảm xúc: vui sướng, ngỡ ngàng, nghi ngờ, hẫng hụt, buồn nản, bất cần, lẫn lộn buồn vui...

Đêm nay con lại khó ngủ và khóc nấc lên nghẹn ngào như tủi thân. Bố vẫn dùng những bài cổ truyền chứ chả biết làm thế nào khác.

Một niềm vui nho nhỏ với ý tưởng mới của bố đang thực hiện đây là cuốn sổ ghi chép tỉ mỉ về con mỗi ngày bố mẹ dạy con, mỗi buổi con đi học ở tt can thiệp. Thay đổi cách dạy liên tục để luôn giữ được nụ cười của con và hướng mục tiêu rèn kỹ năng cho con vào lớp một. Hai năm rưỡi nữa thôi đấy con ạ.

Dưới đây là bài dịch của ông về phương pháp ABA/VB mà bố mẹ đang tìm hiểu.

Ngoài ra còn một "cuốn sách" bố nhặt ra từ diễn đàn này để đọc khi rảnh rỗi..
. rename file, viết chữ "p" sát vào "i"
--------------------------------------------------

 

ABA: Một cách hỗ trợ chứng tự kỷ có kết quả?

Để hỗ trợ bệnh tự kỷ, có rất ít phương pháp. 
Tuy nhiên, hình như có một cách tiếp cận mang lại kết quả ấn tượng: Applied Behavioral Analysis vi (ABA) hoặc Ứng dụng Phân tích Hành vi. Trẻ em tiến bộ và học hỏi được nhiều kỹ năng, thậm chí trong một số trường hợp còn nói đến cả phục hồi! Nhưng phương pháp này là cực kỳ tốn kém và đòi hỏi sự tham gia mạnh mẽ của gia đình trong nhiều năm.
 
Applied Behavioral Analysis (ABA) hoặc Ứng dụng Phân tích Hành vi xuất hiện trong năm 1987. Đến nay ngày càng thành công và dường như đã được chứng minh.
 
Cơ  chế như thế nào ?
Kỹ thuật này được dựa chủ yếu vào một quan sát sắc nét của một nhà tâm lý học về các hành vi của đứa trẻ mắc chứng tự kỷ, nhằm xác định các thiếu sót và các hành vi có hại. Sau đó các bác sĩ tâm lý đưa ra một khuôn khổ cho cha mẹ và những người dạy dỗ để thực hiện với trẻ em một cách tích cực mạnh mẽ thường xuyên, giúp chúng tiến bộ trong ngôn ngữ nói năng, vui chơi và liên hệ với người khác. 
Về chi tiết, sẽ dạy cho con trẻ những cử chỉ nhỏ riêng rẽ đơn giản mà khi tập hợp lại có thể hình thành hành vi phức tạp hơn (nhìn, thực hiện cử chỉ n ày nọ ...). 
Và với  mỗi thành công ta lại tăng cường tích cực thêm. 
Ngược lại, với  các  hành vi không phù hợp (giận dữ, tự hại ...) không tăng (và cũng không trừng phạt). 
Mỗi tuần đứa trẻ sẽ cần thực hành 30 đến 40 giờ các bài tập để học được các kỹ năng mới. Ngoài thời gian này, cha mẹ cũng được đào tạo các kỹ thuật ABA, cùng áp dụng các nguyên tắc theo chương trình này. Và thường xuyên, nhà tâm lý học gặp đứa trẻ để bố trí lại thực hành cho phù hợp với tiến bộ của nó.

Chìa khóa thành công
- ABA hiệu quả hơn khi phân tích được bắt đầu sớm (ví dụ từ 2 đến 3 tu
i). 
- Đây là một kỹ thuật cần  tăng cường tích cực: đứa trẻ phải được kích thích hàng chục giờ mỗi tuần (20 đến 40 giờ). Nhưng cũng phải giữ cho trẻ thoải mái, không có chuyện áp đặt 40 giờ học tập bắt buộc. 
- Và tất nhiên, thời gian là quan trọng : phải mất nhiều năm (ít nhất 2 đến 3 năm). 
- Cuối cùng, tất nhiên là  ít  bị  xáo  trộn  thì  học tập của trẻ sẽ được dễ dàng hơn.

Kết quả ...
Và hình  như kết quả cũng  khá ngoạn mục. 
Đầu tiên, trẻ con có được các cử chỉ đơn giản của hành vi, ngôn ngữ, và thậm chí còn đọc và viết được. Nó cũng hạn chế tự gây thương tích và tức giận. Cuối cùng, nó có thể đi học được, đặc biệt là nếu được người chăm sóc kèm cặp. Một vài năm trước đây kết quả ấy dường như là  không thể ! Theo các nghiên cứu, một nửa số trẻ em được chăm sóc cách  này  cuối cùng có thể đi học bình thường.

. nhưng nhược điểm
Phải thừa nhận rằng, phương pháp này có một vài nhược điểm: thứ nhất chi phí cao. Thật vậy, chi phí không được hoàn trả, nào là  tiền  tham khảo ý kiến
​​của nhà tâm lý học nào tiền trả đào tạo đều thuộc riêng  bổn phận của cha mẹ . Và phải nói  thêm l à công nghệ ABA đòi hỏi cha mẹ phải tích cực đầu tư, thường là buộc phải giảm thời gian làm việc để cống hiến cho việc dạy dỗ con trẻ.

Và cần  có  cái nhìn thực tế: ngay cả đôi khi kết quả là ngoạn mục nhưng cũng không thể  có phép lạ, chỉ đúng  là được cải thiện chắc chắn. Tất cả phụ huynh của trẻ tự kỷ phải cân nhắc những ưu và khuyết điểm trước khi bắt tay vào kỹ thuật này. Và đặc biệt, không nên ngần ngại tìm kiếm lời khuyên từ bác sĩ theo dõi  trẻ, các hiệp hội và thậm chí các  phụ  huynh có tham gia trong ABA.

Alain Sousa - Cập nhật 07 tháng sáu năm 2011

 

trungthaiha Offline
#15 Đã gửi : 04/04/2012 lúc 09:46:26(UTC)



Gia nhập: 28-04-2011(UTC)
Bài viết: 368
Man
Đến từ: Hà Nội

Cảm ơn: 192 lần
Được cảm ơn: 464 lần trong 189 bài viết

 

              Tại sao màu xanh lơ lại được chọn là biểu tượng ngày mọi người nghĩ đến và cảm thông với người mắc tự kỷ chứ ?

       Màu xanh lơ vô tình cũng là màu con yêu thích nhất từ khi còn rất nhỏ. Nó là màu chiếc ô tô đầu tiên mà bác Ánh tặng con. Bé bằng nắm tay thôi và không có chi tiết nào chuyển động được; loại nhựa này lại có thể cho vào mồm gặm mút thoải mái nữa... Đó hình như là món đồ chơi thực sự đầu tiên của con. Con ốm nó làm con bớt quấy; đi học về là con tìm nó để mang theo mọi nơi trong nhà; đi ngủ con cũng lưu luyến mãi mới để nó sang bên cạnh. Cũng vô tình mà thảm ghép trải sàn bố mẹ mang về cũng màu xanh lơ. Con lăn lê, vật nhau với bố huỳnh huỵch, rồi đủ các trò chơi khác đều gắn bó với màu thảm này. Có lẽ chỉ vài ngày trong năm là bố mẹ mới tháo bỏ thảm thôi. Con gắn bó với màu xanh nhưng vẫn chưa nhận biết rõ màu sắc theo như thông thường. Bộ gõ bi gỗ con chơi từ thuở bé có đầy đủ 4 màu cơ bản (đỏ, vàng, và 2 màu xanh) mà con chỉ biết nhặt đúng bi màu đỏ. Bố cũng chứng kiến từng thời đoạn con thích bi xanh lá cây, rồi sang thích bi vàng, rồi thích bi xanh lơ. Những đoạn thời gian ấy cũng khá dài, chứng tỏ con phân biệt tốt màu sắc. Quần áo mũ mão thì con yêu màu vàng, cũng tự nhiên là thế thôi chứ không gì đặc biệt. Con phân biệt màu tốt nhưng cũng đau lòng là bố mẹ dạy mãi dạy mãi mà con chưa thực sự hiểu MÀU là gì ! Họa tiết hoa văn nhằng nhịt nâu vàng trên thảm dạ của ông bà con cũng gọi là màu xanh. Chữ ngoằn ngoèo màu đỏ trên hộp bánh Danisa con cũng gọi là màu xanh. Thế giới của con, màu xanh nghĩa là gì ? đến giờ bố vẫn chưa hiểu hết. Màu xanh yêu thương mà đáng ghét ? Nó là màn bí mật bố mẹ con mình chưa hiểu nhau...

        Thế giới với bảy sắc cầu vồng, tại sao màu xanh lơ lại được chọn.....

 

 

1 người cảm ơn trungthaiha cho bài viết.
vuduy ngày 06-06-2013(UTC)
Ai đang xem chủ đề này?
Guest
4 Trang123>»
Di chuyển  
Bạn không thể tạo chủ đề mới trong diễn đàn này.
Bạn không thể trả lời chủ đề trong diễn đàn này.
Bạn không thể xóa bài của bạn trong diễn đàn này.
Bạn không thể sửa bài của bạn trong diễn đàn này.
Bạn không thể tạo bình chọn trong diễn đàn này.
Bạn không thể bỏ phiếu bình chọn trong diễn đàn này.

CLB là thành viên của hội Người khuyết tật Hà Nội và Hiệp hội Gia đình Người tự kỷ ASEAN (AAN)
Mọi thông tin & liên hệ xin gửi về địa chỉ email: admin@tretuky.com

Designed by Thiết kế web công ty .Vn