Có phải con em bất thường???
Guest
#1 Đã gửi : 26/06/2012 lúc 12:07:50(UTC)


Gia nhập: 09-04-2011(UTC)
Bài viết: 809

Được cảm ơn: 194 lần trong 140 bài viết

 Em chào các anh các chị!

Em có cháu trai 27 tháng tuổi. em đang rất lo lắng về những biểu hiện không bình thường của con em nhưng chưa có điều kiện đưa con đi khám. Với lại em cũng thấy sợ lắm! Em kể ra tình tình của cháu nhà em xin các anh chị tư vấn giúp em với ạ.

 

Cháu nhà em biết nói tương đối chậm, đến tầm 24 tháng thì bắt đầu nói được nhiều  bây giờ đã nói được khoảng 100 từ đơn, nói được một số câu ngắn, thỉnh thoảng còn nói được câu dài như là: mẹ vẽ ngôi sao đi, mẹ cởi dép ra cho Huy.

Khả năng nghe hiểu của cháu khá tốt, biết làm theo chỉ dẫn 2 hành động.

Giao tiếp mắt tốt, gọi có quay lại, biết chỉ tay ngón trỏ từ 12 tháng, chỉ rất đúng.

Biết cầm bút đúng cách, nhặt được những vật có kích thước rất nhỏ.

Biết phân biệt các màu xanh, đỏ, vàng, cam, tím.

Biết phân biệt các hình tròn, vuông, tam giác, sao.

Rất tình cảm với người thân, thường xuyên chủ động thơm bố mẹ, rất hay cười.

Rất hay bắt chước nhưng chỉ bắt chước đơn giản và vụng về.

Biết chơi giả vờ nhưng cũng rất đơn giản.

Biết nhận ra ảnh tất cả người thân, ảnh cưới của bbos mẹ cũng nhận ra, ảnh bố mẹ hồi đi học cũng nhận ra, gặp ai vài lần là nhận ra được người ấy trong ảnh

 

 

Tuy nhiên em rất lo lắng vì những biểu hiện sau đây của cháu:

Cháu nói rất nhiều và lắp đi lặp lại. Ví dụ như  khi cháu muốn đi nằm thì cháu nói : Huy nằm gối cả vài chục lật, vừa nằm vừa nói liên tục. Trước kia khi chưa biết nói thì cháu luôn miệng nói những từ không rõ nghĩa. Đến nay thì cháu liên tục nói lặp đi lặp lại những từ cháu biết và những câu cháu biết. Lúc đầu em chỉ nghĩ là cháu nói như vậy để "ôn bài" nhưng cháu nói nhiều đên kinh khủng,  nói suốt ngày như vậy. Tuy nhiên, khi yêu cầu điều gì thì cháu lại nói rất đúng hoàn cảnh, khi nhìn thấy vật gì cháu biết cháu cũng nói rất đúng. Ra đường thấy oto nói oto, thấy xe máy nói xe máy...

Buổi tối là thời gian cháu nói nhảm nhiều nhất trong ngày. cháu tự ngủ không thích mẹ ru. Nhưng thời gian nửa tiếng để đợi đi vào giấc ngủ thì cháu luôn miệng nói, rồi hát, rồi nói tất cả những từ những câu cháu biết một mình cho đến khi đi ngủ thì thôi.

 

Cháu rất sợ những cái lạ. Người lạ, địa điểm lạ. đồ chơi lạ. Nếu là đồ chơi mới mua thì phải nửa ngày cháu mới dám chơi. Đến chỗ lạ, gặp người lạ phải mất 1- 2tieengs cháu mới quen. Nhưng dù đã quen vẫn rất bẽn lẽn. cháu sợ cả những bạn cùng lứa. Ra sân chơi gần nhà cháu chỉ đững với mẹ, không chịu ra chơi với bạn. Có lần một bé gái 15 tháng tuổi baoh dạn lại gần nắm tay mà cháu nhà em khóc ầm ĩ lên. Con trai mà nhát đến thế làm mẹ cháu xấu hổ quá.

Em cho cháu đi lớp từ 18 tháng. Cháu đi lớp biểu hiện rất ngoan nhưng cô giáo phán ánh là cháu thường xuyên tha thẩn chơi một mình. Cũng ngồi gần các bạn, nhìn các bạn chơi nhưng không mấy khi chơi cùng.

Ở nhà em cũng cho cháu thường xuyên ra sân chơi. Ở lứa tuổi của con em trẻ nào cũng chạy nhảy chơi đùa. cháu nhà em thì cứ đứng một chỗ ôm quả bóng, mẹ khuyến khích mãi mới thả xuống đá nhè nhẹ vài đường rồi lại đứng nhìn. Thế nhưng cháu lại rất quấn quýt với một anh lớn 4 tuổi cạnh nhà, cứ lẽo đẽo đi theo, anh ấy không thèm chơi cùng cũng cứ đi theo.

Cháu nhà em 27 thang nhưng đi đứng vẫn rất lật đật cứ nghiêng ngả, xiên xẹo, rất hay ngã, vẫn chưa biết chạy, chưa leo cầu thang mà chỉ bò lên thôi.

Cháu ăn kém và không  biết nhai.

Cháu thường xuyên đi kiễng chân, thỉnh thoảng lại vỗ tay vào đầu.

Đặc biệt cháu không bao giờ tập trung lâu vào việc gì. Đang làm cái này đột nhiên chuyển sang cái khác. Đang hát một câu của bài này lại chuyển sang câu của bài khác. Đang chơi xếp hình chưa được nửa phút lại chuyển sang chơi tàu hỏa chưa được nửa phút lại chuyển sang oto. Tóm lại là rất kém tập trung.

Cháu rất hay ném đồ chơi và vật dụng, bạ cái gì cũng ném.

Trong ngày có những lúc mặt cháu tự nhiên đần ra, mắt nhìn đi đâu đâu trông đờ đẫn và ngớ ngẩn lắm.

Cháu không phân biệt được các trạng thái cảm xúc buồn vui trên khuôn mặt người khác.

Trên đây  là liệt kê những biểu hiện của con trai em. mong các anh các chị tư vấn giúp. Thật tình em đang vô cùng sợ hãi không biết con em có bị sao không.

Em xin cám ơn các anh các chị ạ

 

 

 

 

Quảng cáo  
 
Công cụ tạo Icon Facebook chuẩn và mới nhất 2019
trungthaiha Offline
#2 Đã gửi : 26/06/2012 lúc 10:01:44(UTC)



Gia nhập: 28-04-2011(UTC)
Bài viết: 368
Man
Đến từ: Hà Nội

Cảm ơn: 192 lần
Được cảm ơn: 464 lần trong 189 bài viết

Nghe bạn tả phát thèm. Con mình mà được như vậy thì mừng quá. Theo mình nghĩ thì con bạn hoàn toàn bình thường. Lớn chút nữa cháu còn thay đổi nhiều. Tuy nhiên bạn có thể uốn nắn con một chút như:

Khi cháu nói lặp đi lặp lại, bạn nghiêm giọng, nói to, chậm rõ từng tiếng, và phải nhìn thẳng vào mặt con, nhắc cháu không nói đi nói lại nữa, mẹ hiểu rồi v.v... Tối nằm trước khi ngủ thì trẻ con đứa nào cũng liên thiên lảm nhảm là rất bình thường. Việc cháu ném đồ cũng vậy. Nhiều khi chỉ là để mẹ chú ý nói chuyện với nó thôi.

Thường xuyên cho cháu đi chơi nhiều nơi công cộng, cùng chơi với các bạn cùng lứa. Nhai cơm thì có lẽ bạn đọc trên web trẻ thơ sẽ có được nhiều kinh nghiệm.

Cháu mới 27 tháng, chơi mỗi thứ chỉ nửa phút cũng không thể nói là cháu kém tập trung. Bạn nên cất bớt đồ chơi đi. Mỗi khi cho con chơi thì lấy dần ra và chơi cùng con. Cất cái này đi mới lấy cái tiếp theo ra.

Nếu ngờ ngợ con bất thường thì bạn cho qua Viện Nhi ở HN hoặc Nhi đồng 1 ở TPHCM khám xem. Kinh nghiệm là không ngại bác sỹ, chuẩn bị sẵn tất cả mọi câu hỏi muốn hỏi ra giấy, lúc ấy tuôn ra cho kịp, và tốc ký lại "lời vàng ngọc".

Tóm lại mình thấy con bạn hoàn toàn bình thường.

Guest
#3 Đã gửi : 26/06/2012 lúc 04:59:15(UTC)


Gia nhập: 09-04-2011(UTC)
Bài viết: 809

Được cảm ơn: 194 lần trong 140 bài viết

Mình không thực sự am hiểu sâu sắc và bài bản về tự kỷ, nhưng mình nghĩ là mình hiểu phần nào sự lo lắng của bạn. Mình đã trải qua giai đoạn gần giống như thế. Mình nói với bạn 1 chút về kinh nghiệm của mình, hy vọng bạn có thể tham khảo. Theo mình, bé không phải bị tự kỷ, nhưng bé đang gặp rắc rối về ngôn ngữ và hành vi. Và trong trường hợp của bé, bạn không nên để bé phát triển tự nhiên như nhiều bé khác. Mình phải can thiệp để đưa bé dần vào quỹ đạo chung, giúp bé hòa đồng với thế giới chung. Nếu kéo dài tình trạng này, bé sẽ ngày càng khó hòa nhập hơn.

Mình nghĩ, vợ chồng bạn, chính vợ chồng bạn ý, chứ không phải là một ai khác đâu, phải tăng cường hơn nữa thời gian ở bên con. Mình phải biết chắc chắn là bé sợ gì, để ngay lập tức ở bên con để trấn an con. Nhưng không được né tránh những thứ mà con sợ. Cùng con đối mặt và chiến thắng nỗi sợ hãi. Ví dụ, con sợ gặp người lạ. Vậy mình đưa con đi gặp những người bạn thân của mình, hoặc họ hàng mình. Nói trước với họ để họ hợp tác cùng mình. Sau 1 thời gian, bé sẽ nhận ra những "người lạ" cũng rất dễ thương, đáng yêu và an toàn với bé. Hoặc đồ chơi lạ, mình cùng với con khám phá những đồ chơi mới, để con thấy yên tâm và an toàn.... Hay khi con nói nhiều, nói nhảm, mình phải chen vào, chấm dứt những lời nói nhảm ấy, và hướng bé vào một câu chuyện có nội dung. Mình không để cho con có cơ hội để nói một mình hay nói nhảm nữa. Buộc bé phải tham gia vào những cuộc hội thoại có nghĩa. Nhất là trước khi đi ngủ. Bạn trò chuyện với bé, nếu bé lảng tránh, bạn phải tìm đủ mọi cách để lôi kéo con tham gia với mình. Hay là bé đi bộ kém thì mình phải cho con tập đi bộ thật nhiều, thật thường xuyên (gần như là hàng ngày ấy), khuyến khích con tham gia vào các trò chơi vận động

Bạn quan sát bé thật kỹ, thật tinh, và xem xem bé có vấn đề gì thì vợ chồng cùng bàn để tìm cách khắc phục từng vấn đề một.

Đấy là một vài ví dụ cụ thể mà mình đã thực hiện với em bé nhà mình, và thành công rồi.

So với những bé tự kỷ, thì con của bọn mình thật là may mắn vô cùng.

Nhưng mình cũng sẽ phải rất vất vả đấy.

Bạn hãy cố gắng lên nhé.

Bé nhà mình khi 24 tháng thì biểu hiện còn tệ hơn con bạn nhiều. Đi khám ở viện nhi, bác trưởng khoa bảo bị tự kỷ điển hình. ở một số nơi khác thì nói bé chậm phát triển, chỉ phát triển bằng đứa trẻ 14, 15 tháng. Sau 1 năm vợ chồng mình nỗ lực, giờ bé đã rất ổn, không có gì để phàn nàn nhiều, cả về nhận thức và hành vi. Một phần do bé học từ bạn bè ở lớp, học từ xung quanh, một phần do bố mẹ luôn theo sát bé và có biện pháp áp dụng tích cực.

Nói vậy để bạn yên tâm và cố gắng nhé.

 

 

Ai đang xem chủ đề này?
Guest
Di chuyển  
Bạn không thể tạo chủ đề mới trong diễn đàn này.
Bạn không thể trả lời chủ đề trong diễn đàn này.
Bạn không thể xóa bài của bạn trong diễn đàn này.
Bạn không thể sửa bài của bạn trong diễn đàn này.
Bạn không thể tạo bình chọn trong diễn đàn này.
Bạn không thể bỏ phiếu bình chọn trong diễn đàn này.

CLB là thành viên của hội Người khuyết tật Hà Nội và Hiệp hội Gia đình Người tự kỷ ASEAN (AAN)
Mọi thông tin & liên hệ xin gửi về địa chỉ email: [email protected]

Designed by Thiết kế web công ty .Vn