Nước mắt mẹ cha hãy ngừng rơi!!!
Guest
#1 Đã gửi : 20/07/2012 lúc 09:37:09(UTC)


Gia nhập: 09-04-2011(UTC)
Bài viết: 809

Được cảm ơn: 194 lần trong 140 bài viết

Chào anh chị,

Tình cờ vào website này, sau khi đọc khá nhiều, tôi  thật xúc động và nghĩ nhiều về các bậc cha mẹ. Tôi nhớ ngày đó 19 tuổi tôi bị thương vào cột sống, mẹ tôi đã nói một câu mà đi suốt cuộc đời "Cho mẹ gánh được mẹ sẽ gánh cho con hết". Bây giờ đây đã làm cha, các con tôi đều ổn, tôi càng thấm thía cái tình mẫu tử, ruột rà. Có lẽ không cần nói quá nhiều... các anh chị đều có những điều đặc biệt dành cho con mình, tôi biết. Chỉ xin chia sẻ những cảm nghĩ của người con khuyết tật với những người làm cha mẹ thôi, anh chị ạ. Tôi có viết bài sau đây có tên là "Chat với Lê Hoàng", bài viết có liên quan đến khuyết tật, chỉ đơn giản muốn nói NKT cũng đã trưởng thành và sẵn sàng đối mặt với cuộc sống, tôi dám đối thoại với LH và cũng sẵn sàng đối thoại với một nguyên thủ nào đó.

http://dantri.com.vn/c67...82/chat-voi-le-hoang.htm

Chúc các anh chị một ngày mới tươi vui,

ThanhPX

 

 

3 người cảm ơn Guest cho bài viết.
Me&Hip ngày 20-07-2012(UTC), meyeucon2108 ngày 20-07-2012(UTC), Tôm_th ngày 20-07-2012(UTC)
Quảng cáo  
 
Công cụ tạo Icon Facebook chuẩn và mới nhất 2019
Mai Hien Offline
#2 Đã gửi : 20/07/2012 lúc 10:15:04(UTC)



Gia nhập: 19-04-2011(UTC)
Bài viết: 1.404

Cảm ơn: 299 lần
Được cảm ơn: 1725 lần trong 585 bài viết

Chào anh ThanhPX. Tôi là Mai Hiền, admin trang web. Cảm ơn anh đã ghé thăm. Tôi xin phép đăng lại bài viết của anh nhé:

Chat với Lê Hoàng

(Dân trí) - Có một ca sĩ nổi tiếng từng “Chat với Mozart”… Còn tôi muốn chat “ảo”với đạo diễn để xem mọi việc có khá hơn không?!? Xem anh có thể “biến” một người khuyết tật thành lành lặn và ngược lại được không, ít nhất là trong phạm vi ngôn từ rất giỏi của đạo diễn.

 

Đạo diễn Lê Hoàng (
Đạo diễn Lê Hoàng (trái) và ThanhPX

 

 

 

Tôi là một người ngồi xe lăn nhưng nếu anh gọi tôi là một “nghệ sĩ” cũng có thể không sai đâu, vì biết đâu một ngày gần đây anh có thể “chém gió” về tôi, thưa đạo diễn Lê Hoàng. 
 

Chẳng biết là anh có thể hiểu vì sao tôi là “nghệ sĩ” không nữa. Có lẽ chúng ta sẽ chat không chỉ một buổi mà có thể nhiều hơn chăng, một hoặc nhiều talk show anh ạ, khi đó anh mới có thể hiểu Khuyết tật là một phạm trù rộng lớn lắm, mà anh có thể cũng chưa động chạm tới bao giờ.

 

Tôi kể anh nghe chuyện đơn giản này, để anh có thể hiểu phần nào nha!

 

ThanhPX đi xe ba bánh đến nhà Lê Hoàng chơi. Đơn giản lắm, mấy ông bà hàng xóm nhà anh sẽ có thể nói: Ồ, một “cha” khuyết tật đến nhà Lê Hoàng. Nhưng hôm nay ĐD Lê Hoàng đi đến một chỗ nọ có xe ô tô biển xanh đón nhé.  Không biết có phải chở một người khuyết tật hay không, nhưng ĐD Lê Hoàng có thể sẽ nghe thì thào: À, có một ông “quan” sử dụng xe hơi nhà nước để đi làm việc riêng đấy…

 

Anh thấy đấy, không còn đơn giản nữa phải không ĐD Lê Hoàng?

 

Tôi viết ở đây chẳng lấy một cắc tiền nhuận bút nào, chẳng cần đeo bám gì anh để kiếm tí chút. Mà đơn giản chỉ tôi muốn trò chuyện với anh về Khuyết tật. Tôi cũng lại tin rằng chắc có không ít người có khi cũng muốn viết về tôi, “đeo bám” tôi và những vấn đề liên quan chăng...

 

Anh Hoàng ạ, từ chính bản thân mình, có thêm một điểm nữa tôi muốn định nghĩa với anh về Khuyết tật. Anh đừng vội nghĩ nó đáng thương nghe! Như giáo sư Hoàng Tuỵ đó, ổng còn nói về “khuyết tật hệ thống” trong “Góc nhìn trí thức” (NXB Tri Thức năm 2011). Còn bản thân tôi muốn nói với anh thế này: Người khuyết tật thì chẳng khi nào trở thành người bình thường, nhưng người bình thường thì cũng có khi bỗng nhiên bị trở thành khuyết tật đó…

 

Tôi chân thành muốn nói chuyện này với anh - người mà thiên hạ vẫn đồn đại là “ông Hoàng ngôn ngữ” - để bày tỏ cùng anh một ước nguyện. Đó là biến tôi trở thành Lành lặn trong phổ ngôn ngữ của anh. Tôi muốn sống lành lặn dù chỉ 01 ngày hoặc 01 giờ, để được thoả cái ước mơ nhỏ nhoi, anh ạ, đơn giản thế thôi.

 

Tất nhiên, nói về ước mơ của tôi nghe có vẻ giống nhiều người, nhưng anh có tin là cũng có những người lành như anh lại ước muốn… được như tôi không? Anh có biết có những người ăn mày lê la ngoài chợ, họ mong được như tôi hoặc tệ hơn tôi để… kiếm được nhiều hơn không? Hoặc có nhiều ông giả làm người què cụt hay thương binh để chở hàng… lậu. Tôi còn biết có những ông giả thương binh để được trợ cấp, và có cả người nhờ đó mà làm tới chức vụ cũng kha khá ở Sở Lao động TBXH của một tỉnh, anh à...  
 

Anh thấy đấy, vấn đề chẳng còn đơn giản nữa và anh vẫn chưa khẳng định tôi là một nghệ sĩ sống trong đời sống này, phải không ĐD? Có lẽ cần là bạn của những người như  tôi, chắc anh mới hiểu rõ hơn một số trong những thứ mà anh cho là có thể biến đổi khôn lường trong vốn ngôn từ anh đang có.

 

Chắc anh sẽ không phiền khi gặp tôi, để tôi có thể trò chuyện riêng hoặc có thể chat với anh bất kỳ chuyện gì… Nhưng khi anh và tôi ngồi nói chuyện trên truyền hình, thì chưa chắc mọi người nhận ra anh hay tôi ai mới là người khuyết tật đâu, vì chúng ta có thể sẽ bàn tới những chủ đề mà tôi cho rằng khác hẳn việc anh “chọc ngoáy” ai đó…

 

Tôi cũng có nghe cảnh báo rằng anh rất “đanh đá”, là “sư tử Sài Gòn” có… móng vuốt” rất dài... Vậy một ngày đẹp trời anh cứ gặp tôi đi, chúng ta sẽ nói chuyện với nhau về phát triển và “thoái triển” thử xem sao. Tôi tin rằng anh sẽ thấy “móng vuốt” là vô hiệu với tôi.

 

À, một chuyện nữa, nghe nói anh kiếm tiền cũng khá lắm, viết kịch bản nhanh ra tiền hơn là nhuận bút viết báo… Vậy anh chắc là giàu rồi? Cũng nghe người ta nói anh toàn xài hàng hiệu, không biết có đúng chăng?

 

Tôi vừa có bài “Bà bán bún và tư duy Bill Gates” trên Dân trí… Và tôi  muốn nói thêm với anh Lê Hoàng rằng, tôi nói riêng và những người khuyết tật ở Việt Nam nói chung, cần lắm những người giỏi để “giang” tay… 

 

Nhưng ở Việt Nam tôi lại khẳng định sẽ không có một người kiểu như Bill Gates… Tôi có cả bài viết để chứng minh điều này, vậy liệu tôi có thể “bán tôi” cho anh, để anh có thể viết ra một kịch bản phim hay… Để tôi có thể dành hết số tiền đó đóng góp cho từ thiện và phát triển, anh ạ. Vì nếu anh chứng kiến cuộc đời tôi (qua đó), tôi tin anh sẽ thấy nó có giá đó hoặc hơn thế nữa.

 

Vậy, nào chúng ta cùng bắt đầu chat được không, anh Lê Hoàng???

 

Phạm Thanh

Email: [email protected]

1 người cảm ơn Mai Hien cho bài viết.
meyeucon2108 ngày 20-07-2012(UTC)
Guest
#3 Đã gửi : 20/07/2012 lúc 11:11:12(UTC)


Gia nhập: 09-04-2011(UTC)
Bài viết: 809

Được cảm ơn: 194 lần trong 140 bài viết

Chào chị Mai Hiền!

Không sao chị, cám ơn chị chia sẻ cho mọi người. Tôi thì muốn đặt chủ đề này "Nước mắt cha mẹ hãy ngừng rơi" trên hoặc ngay dưới bài viết có chủ đề "Khi nào nước mắt mẹ ngưng rơi" ,... Còn bài viết của tôi ở DT thì khá nhiều ý đã bị "cắt xén" vì sợ đụng chạm đến nhiều người nhưng mình cũng nói được vài điều.

Có thời gian nào đó sẽ liên lạc với chị Mai Hiền nhé, chị tên Mai phải không ạ?

ThanhPX

 

 

 

Mai Hien Offline
#4 Đã gửi : 20/07/2012 lúc 03:33:02(UTC)



Gia nhập: 19-04-2011(UTC)
Bài viết: 1.404

Cảm ơn: 299 lần
Được cảm ơn: 1725 lần trong 585 bài viết

Vâng, tên thật là Mai, nhưng Mai Hiền nhiều người biết hơn

Topic này đặt ở đây cũng không sao đâu anh, mọi người đều nhớ đến topic kia mà. Nhưng anh Thanh lúc nào rảnh đăng ký thành viên nhé, ở đây là Guest thì dễ gây nhầm lẫn lắm.

Trong khi chờ Lê Hoàng thì có lẽ mạn phép anh Thanh, Mai Hiền cứ chém gió vậy. Đã đọc ở đâu đó: Số phận mỗi người như một quả táo. Nhưng trước khi xuống trần, Thượng Đế cắn mỗi quả một miếng. Nên mỗi người sẽ có một khiếm khuyết khác nhau. Không có ai hoàn hảo cả. Nhưng tất nhiên cái miếng cắn ấy có miếng to miếng nhỏ, miếng ở chỗ nhìn thấy miếng ở chỗ không nhìn thấy (Thượng Đế cắn mà).

Cho nên suy cho cùng, tất cả chúng ta đều bình đẳng!

1 người cảm ơn Mai Hien cho bài viết.
meyeucon2108 ngày 20-07-2012(UTC)
hellovietnam Offline
#5 Đã gửi : 20/07/2012 lúc 04:20:53(UTC)



Gia nhập: 20-07-2012(UTC)
Bài viết: 15
Đến từ: Hà Nội

Cảm ơn: 1 lần
Được cảm ơn: 17 lần trong 11 bài viết

Mình ThanhPX, đăng ký nick là Hellovietnam và Chào các anh chị!!!

Chào chị Mai,

Câu chuyện NKT cũng to đấy nên mình hỏi qua phone (một số bạn đọc gửi email số phone) cho Lê Hoàng thấy bác ấy có vẻ ấp úng chứ không "sắc" như mọi khi, thực ra cũng đúng đây là vấn đề của LHQ nên bác ấy dè chừng là phải. Mình thì muốn bác ấy mở mang vấn đề, hơn là chỉ đi "chọc ghẹo" mấy người nhan nhát...

Chị Mai Hiền nói đúng, mình hiểu sâu sắc về câu chuyện nếu so sánh con người như "một quả táo cắn dở" của chị thì xã hội phải bù đắp cho miếng cắn đó nhưng xã hội này cũng có vấn đề với "những miếng cắn" nham nhở, dở dang...không lẽ gọi là một xã hội "khuyết tật", phù!! nặng nề quá...mình gọi nó là đang phát triển các bạn nhé! Ồ đang và chưa thì cùng từa tựa nhau nên mới có nhiều topic ở đây nói là về việc "Đưa con ra nước ngoài", chẳng nhẽ làm một survey xem ai muốn ra nước ngoài sống?!? ....

Mình thì nghĩ muốn làm điều gì đó cho VN, ở bên kia mọi thứ đủ đầy quá thành ra boring quá.

Chúc các anh chị cuối tuần vui vẻ!!!

ThanhPX

 

 

 

 


 

 

Ai đang xem chủ đề này?
Guest
Di chuyển  
Bạn không thể tạo chủ đề mới trong diễn đàn này.
Bạn không thể trả lời chủ đề trong diễn đàn này.
Bạn không thể xóa bài của bạn trong diễn đàn này.
Bạn không thể sửa bài của bạn trong diễn đàn này.
Bạn không thể tạo bình chọn trong diễn đàn này.
Bạn không thể bỏ phiếu bình chọn trong diễn đàn này.

CLB là thành viên của hội Người khuyết tật Hà Nội và Hiệp hội Gia đình Người tự kỷ ASEAN (AAN)
Mọi thông tin & liên hệ xin gửi về địa chỉ email: [email protected]

Designed by Thiết kế web công ty .Vn