12/7/2011
Những cú vượt nhà ngoạn mục của MC
(Như thế người ta gọi là „vượt ngục“ hehe)
1. Tết dương lịch 2007 – nàng 3 tuổi 3 tháng, sống ở Đức
Đi chơi và xem bắn pháo hoa ở nhà một gia đình người VN. 1h sáng về nhà ngủ. Bỗng 3h sáng nàng thức giấc, chạy ra mở cửa và đòi đi. Nếu mẹ nhớ không lầm thì nàng chưa biết nói từ „đi“ vì khi ấy nàng chưa biết sử dụng ngôn ngữ, chưa có ngôn ngủ chủ động.
2. Tháng 6 năm 2008 – nàng đi nhà trẻ Việt Úc, khu Đô thị Văn Quán
Buổi chiều mẹ đón nàng, không thấy các cô giáo báo cáo gì, nhưng khi dạo qua hồ đạp Vịt, chú phụ trách ở đó nói: Chị ơi, chiều nay con chị ra hồ chơi, em thấy cháu mang mấy cái đồ chơi đang chao chao dưới hồ nước để múc nước, em cho cháu đi mấy vòng thuyền, rồi 1 tiếng sau em thông báo với nhà trẻ, họ mới đón cháu về.
Trời! Viết lại mấy dòng này mà tay mình vẫn run run.
Lại bùi ngùi xúc động. Nhớ ơn chú ấy quá. Mẹ sẽ tìm lại chú ấy để cảm ơn lần nữa. Cũng may là mẹ lẻo mép, nên ra đó đạp Vịt có mấy lần mà chú ấy nhớ cả hai mẹ con.
3. Đã hơn 1 lần con tự mở cửa, đi sang siêu thị Văn Quán. Có hôm mẹ đi tìm, thấy con đang ngồi chờ ở cửa siêu thị (vì sớm quá).
4. Tháng 10 năm 2008 – mẹ đi Thanh Hóa viếng tang lễ
Mỗi khi mẹ đi vắng là mẹ phải cắt cử bà ngoại ra trông các con hoặc là các con phải vào ăn cơm với ông bà ngoại, có thế mẹ mới tin tưởng, cho dù có bố và người giúp việc.
Chị D 17 tuổi, dạo ấy trông đỡ các con ở nhà mình. Tối ấy bố đèo chị D và MC vào ăn cơm tối ở nhà bà ngoại. Hình như em bé ngủ với bà thì phải.
9h tối 3 người lai nhau về nhà. Khi xuống xe, bố nhìn thấy con đi theo chị D ra chỗ cầu thang máy. Bố yên tâm nên đi vào cất xe. Nhưng bỗng dưng con quay ngược lại, chạy vào bãi đỗ xe máy, chị D tưởng con vào với bố, nên đã theo thang máy lên nhà trước (chị ấy còn trẻ người non dạ nên thế đấy).
Thực tế không hiểu sao mà con lại chạy đi chơi, đi sang đến tận đường quốc lộ (Nguyễn Trãi), đang lao sang đường hướng chợ gì mở vào ban đêm ấy.
Có một cô nhân viên ở siêu thị Văn Quán đi chợ đêm, đã nhìn thấy con và đưa con về. Cô ấy tên là Hoa. Mỗi lần ra siêu thị Văn Quán, mẹ vẫn tìm cô ấy để nhìn, để thể hiện sự biết ơn.
5. Ngày 17 tháng 4 năm 2010
Ông ngoại bay sang ngày 16/4/2010 vì 2 ngày sau đó là mẹ sinh em bé. Vừa bước vào nhà ông nói: Sao chúng mày không khóa cửa ra vào, MC nó chạy ra ngoài thì sao?
Bố mẹ thay nhau nói: Đã ở đây 3 tháng rồi, đã bao giờ nó tự mở ra ngoài đâu.
Chẳng hiểu „người“ có nghe và hiểu không, nhưng đúng là chieu hôm sau, „người“ đã mở cửa và chạy qua đường về hướng phòng khám nhi, nơi ấy có mấy con voi đồ chơi nhỏ mà nàng rất thích.
Ngay khi nàng mở cửa, ông ngoại lao theo, nhìn thấy nàng ngay trước mắt nhưng nàng chạy nhanh quá, ông càng gọi nàng càng cười và chạy. Mẹ thì với cái bầu ngày mai vỡ chum, làm sao chạy theo nàng được. Mặc dù mẹ nói: Ông cứ bình tĩnh, ở đây an toàn thôi. Nhưng ông cứ vội vàng lao đi. Càng đi nàng càng chạy xa hơn rồi mất hút. Mẹ sợ ông lạc đường vì ông vừa mới sang được 1 đêm. Thế là mẹ phải chạy theo và gọi cả Police (hehe, mặc dù nàng ở ngay trước mắt mà cả ông và mẹ đều đã để mất hút). Mẹ lao theo được 5 phút thì ông tìm thấy nàng ở ngã tư đường. May có phụ huynh cùng trường đã bắt được nàng khi nàng lao qua đường. Cũng lúc ấy cảnh sát đến và mẹ báo cáo đã tìm được con. Hú hồn, mẹ sợ bị công an phạt, nhưng họ chẳng hỏi gì thêm.
Thế là bố mẹ khóa cửa ra vào từ đó.
6. Tầm tháng 5 năm 2010. Em bé đã được 1 tháng tuổi.
Tính ông vốn cẩn thận, ông lại nói: Chúng mày phải buộc cửa sổ vào, nhỡ đâu nó mở cửa sổ ra thì sao? Bố lại phân bua: cháu không biết làm đâu ông ạ.
Rồi vài ngày sau đã xảy ra sự cố.
Hôm ấy hai mẹ con cùng cô giáo chủ nhiệm lớp mẫu giáo đi đến gặp bác sỹ tâm lý để nhận kết quả chẩn đoán thăm khám hồi tháng 4.
11h30 đi về nhà. Đi về qua cái sân chơi to ở ngay nhà mình (đi bộ 2 phút).
12h, mẹ và ông ngồi ở phòng khách nói chuyện. Con nằm trong phòng ngủ. Một lát sau em gái chạy vào mách chị MC mở cửa sổ đi chơi rồi.
Không tin nổi mắt mình. Bậc cửa sổ cao cách nền đất gần 2,5 mét !!!
Mẹ lao ngay sang phòng khám (cách nhà 10 phút đi bộ) và mẹ gọi ngay cho cô giáo vì nghĩ có thể hôm nay không được đi học, nhớ trường con lại đến đó thì sao. Thất vọng không thấy con ở đó, mẹ nghĩ tới cái công viên gần nhà, mẹ đi chậm chậm về hướng đó (vì mới sinh em bé xong, làm sao chạy nhanh được). Trước mặt mẹ, cô giáo chủ nhiệm đang chạy băng băng lao về phía công viên. Khi mẹ đến nơi thì cô đang ôm con, và một chiếc xe cảnh sát cũng lao tới. Mẹ đã goi cho họ cách đó 5 phút.
Họ yêu cầu mẹ trình hộ chiếu, mẹ định chạy về nhà lấy thì họ hỏi tên con là gì, mẹ trình cái lắc bạc đeo ở cổ con, và cô giáo nói thêm vào, thế là thoát.
Lần này thì ông ung dung lắm, còn đi vào nhà vệ sinh rồi mới mặc quần áo và chỉ ra đứng ở cửa trông ngóng cháu. Vì ông đã có kinh nghiêm 1 lần rồi, không sợ cháu gặp nguy hiểm nữa.
Cả ngày hôm đó ông cứ trêu bố mẹ: Nhà mày có một đặc công và một thám báo. Hehe. Nàng chị đã tiếp đất an toàn từ độ cao 2,5 mét. Haha. Còn nàng em thì có công đã phát hiện ra chị MC “vượt ngục”.
Đó là lần cuối cùng nàng “vượt ngục” tính đến thời điểm này, đã hơn 1 năm trôi qua. Và nửa năm gần đầy thì „ngục“ không khóa nữa, để thử xem nàng có mở ra không.
Mình cảm giác, cái ngưỡng „bật“ của nàng là khi nàng được tròn 7 tuổi (sau 3 năm can thiệp). Một số bé khác mà khá, mình đã chứng kiến nếu được can thiệp sớm thường bật lúc 5-6 tuổi.