2 Trang12>
Dạy trẻ qua các trò chơi
Mẹ Ti Chip Offline
#1 Đã gửi : 23/10/2011 lúc 01:05:01(UTC)



Gia nhập: 20-04-2011(UTC)
Bài viết: 124

Cảm ơn: 177 lần
Được cảm ơn: 237 lần trong 72 bài viết

Mẹ cháu tìm mãi không ra được mục nào phù hợp nên xin mở tạm mục về chơi ở đây.

Nếu không phù hợp thì Admin dọn đi chỗ khác giúp ạ.

Em thỉnh thoảng vào WEB nhưng việc theo dõi các bài viết mới đối với em khá vất vả, tốc độ thêm bài mới của các thành viên khá nhiều, 2-3 ngày mới vào xem 1 lần là hầu như không theo dõi được các bài mới đã viết thế nào.

Trước đây em nhớ là đã có chức năng báo bài mới mình chưa xem, nhưng hiện tại em ko thấy báo bài mới nên chỗ thì xem mấy lần chố thì chưa xem lần nào.

Dưới đây là bài dịch từ bài viết của Mr. Kuroda Yutaka - chuyên gia tình nguyện của JICA giới thiệu về việc dạy trẻ qua các trò chơi.

Normal 0 false false false EN-US JA X-NONE MicrosoftInternetExplorer4

Dạy trẻ qua các trò chơi


Trong đời người, lần đầu tiên người ta chơi là khi nào?

Có phải là khi lần đầu tiên cầm đồ chơi không?

Có phải là khi tự mình chạm vào tay mình không?

 

Đó chính là khi nhìn vào khuôn mặt của mẹ.

 

Tôi muốn nói chuyện về việc dạy trẻ qua các trò chơi.

Các kiểu chơi của trẻ em ở Nhật Bản và Việt Nam rất giống nhau.
Các trò chơi đa dạng như
- Di chuyển cơ thể theo nhịp điệu
- Tất cả mọi người cùng nhau vẽ tranh
- Chơi ghép hình hoặc xếp khối gỗ v.v.

Trong các trò chơi, giáo viên dạy trẻ tự kỷ cần xem xét điều gì?

Có 2 điều cần xem xét:

-          “Đối với em bé này kỹ năng phát triển cần thiết của em là gì?”

-          “Trong các trò chơi thông thường hàng ngày, lồng các mục tiêu huấn luyện cho em vào trò chơi theo kiểu như thế nào để em vừa chơi và vừa đạt được các kỹ năng qua các trò chơi đó”


Khi chúng ta xem xét đến việc huấn luyện về “giao tiếp”- hạn chế lớn nhất của trẻ tự kỷ, thì

kỹ năng phát triển quan trọng nhất, gốc rễ của nó phải chăng chính là “quan hệ với môi trường xung quanh”

Có thể nói trong môi trường đa dạng xung quanh mà trẻ phải quan hệ, “yếu tố” đòi hỏi sự thích ứng cao nhất, phức tạp, tinh vi nhất chính là “con người”, yếu tố môi trường gọi là “con người” và sự sự liên quan đến “con người” chính là “Giao tiếp”

Nếu nói vậy, để huấn luyện trẻ tự kỷ - đối tượng có khó khăn về giao tiếp, không chỉ tiếp cận đến cái gọi là “huấn luyện” giao tiếp mắt và mô phỏng âm thanh đơn thuần, mà cần phải xem xét để trẻ được trải nghiệm, cảm nhận được “quan hệ với môi trường xung quanh” từ đơn giản rồi tăng thêm dần từng bước, cho đến khi đạt được quan hệ với “con người” – là yếu tố phức tạp nhất.


Nơi mà trẻ học “quan hệ với môi trường xung quanh” chính là qua “các trò chơi”.

Dù ở trong phòng, ngoài đường, trong công viên thì trẻ em đều khám phá “môi trường” đa dạng ở chỗ đó, nhờ vào các trò chơi mà người lớn thậm chí không nghĩ rằng đó là trò chơi, trẻ em quan hệ với “môi trường”, sử dụng “môi trường” đó để học tập. Rồi qua đó, trẻ em quan hệ với “môi trường” – chính là “người bạn” ngẫu nhiên, có nghĩa là giao tiếp cũng bao gồm trong đó.

Tất nhiên, đối với trẻ tự kỷ “nhận thấy” được cuộc gặp gỡ với “môi trường”, “phát triển qua trò chơi” từ quan hệ với môi trường có thể nói thật sự là bài tập rất khó cho các em.


Trẻ tự kỷ có những khó khăn khác nhau về quan hệ với môi trường, làm thế nào để tăng các trải nghiệm tích cực về quan hệ với môi trường, có thể kết nối được với các trò chơi, cần phải suy nghĩ nghiêm túc, cần thiết phải nỗ lực trong trong cuộc sống sinh hoạt tự nhiên thường ngày. Không nghi ngờ gì là “nếu không có trải nghiệm thì không phát triển được”


Không có nghĩa là đối với trẻ khuyết tật không thể chơi các trò chơi thông thường hàng ngày thì cần các trò chơi đặc biệt. Điều cần thiết ở đây là cách tổ chức và sắp xếp đặc biệt cho trò chơi đó. Với cách làm như vậy, dù là trẻ khuyết tật cũng có thể tiếp cận với các trò chơi, vận động cơ thể, thế giới này đối với các em được rộng mở hơn qua các trò chơi, điều này quả thật không nghi ngờ gì.

 

Trò chơi về cơ bản là một hoạt động tự phát. Tạo một môi trường mà phát huy tối đa tinh thần và sức lực của mình có, là hoạt động lặp đi lặp lại việc thử và sai. Nó diễn ra trong quá trình tương tác với môi trường. Không bao giờ chơi là điều bị bắt phải làm.

 

Đầu tiên nó bắt đầu từ việc chơi một mình. Chúng ta phải can thiệp vào đó.

Không phải là làm một cách cưỡng ép, mà can thiệp vào khi trẻ bắt đầu quan tâm đến chơi và chơi như là một sở thích.

Tiếp theo trẻ có thể chơi 2 người với giáo viên.

Giáo viên cùng mở rộng các trò chơi, ví dụ như là trò nhận và trao các đồ vật chẳng hạn.

 

Tới một mức độ nào đó phát triển sao cho trẻ có thể chơi với mọi người ở xung quanh trẻ, khi trẻ làm được như vậy là sẽ hình thành luật chơi.

-          Giữ luân phiên lần lượt

-          Điều chỉnh sao cho phù hợp với người khác

-          Để ý mắt đến đối tác chơi với mình

Khi đạt đến trình độ này, phần nhiều là đã chịu tiếp nhận sự lãnh đạo của giáo viên một chút.

Khi trẻ chịu tiếp nhận sự lãnh đạo của giáo viên thì việc thực hiện trò chơi của các em dễ dàng hơn.

Phải xác định rõ rang sẽ định hướng dạy các em đang chơi đó phát triển đến mức nào.

 

Nếu giáo viên chỉ toàn là chơi thôi thì không phải việc của giáo viên là thế, nhưng tôi có thể nghĩ rằng việc dạy cho trẻ phát triển thông qua các trò chơi là việc rất hấp dẫn, thú vị.

Khi tôi đến Việt Nam, có khó khăn về ngôn ngữ, nên chủ yếu toàn là chơi với các em, nếu xem xét việc giáo dục trẻ qua các trò chơi như là một chiến lược  thì việc dạy trẻ sẽ rất tuyệt vời.


Rất mong các bạn sẽ tiếp tục phát triển việc dạy chơi, tiếp tục làm việc này với niềm tự hào.


 

 

4 người cảm ơn Mẹ Ti Chip cho bài viết.
Me MC ngày 23-10-2011(UTC), anbon ngày 24-10-2011(UTC), Thanh Mai ngày 26-10-2011(UTC), Lưu Bút ngày 11-09-2013(UTC)
Quảng cáo  
 
Công cụ tạo Icon Facebook chuẩn và mới nhất 2019
Me MC Offline
#2 Đã gửi : 23/10/2011 lúc 01:15:01(UTC)



Gia nhập: 28-04-2011(UTC)
Bài viết: 3.357
Woman

Cảm ơn: 2377 lần
Được cảm ơn: 5484 lần trong 1823 bài viết

http://www.tretuky.com/f...-trang-lua.aspx#post7376

Topic ve tro choi tuong tac day chi a

Mẹ Ti Chip Offline
#3 Đã gửi : 23/10/2011 lúc 01:19:44(UTC)



Gia nhập: 20-04-2011(UTC)
Bài viết: 124

Cảm ơn: 177 lần
Được cảm ơn: 237 lần trong 72 bài viết
Tham khảo về các trò chơi để cho con chơi, trước đây mẹ cháu thường sử dụng giáo án của trường mẫu giáo (copy giáo án của các cô giáo đang dạy ở các trường mẫu giáo), và một số cuốn sách dành cho giáo viên mẫu giáo bán ở hiệu sách.
Nếu các mẹ tìm cách copy lén được giáo án của trường Việt Triều để "ăn trộm" ý tưởng dạy con thì khá là hay, vì trường Việt Triều không cho trường khác giáo án của họ đâu.

Một thời gian mình có tham khảo các trò chơi của mẹ Huệ dịch từ tiếng Nhật ở Blog như sau:
http://vn.360plus.yahoo....hue2004/article?mid=955

Trong bolg này vào mục Sách dịch về nuôi dạy con cũng có nhiều bài viết hay có thể tham khảo.
Các trò chơi năm ở mục: Bà mẹ thông minh

Nếu mình nhớ không nhầm thì metotet cũng có bài tổng kết về các trò chơi trên webtretho.
Mẹ Ti Chip Offline
#4 Đã gửi : 23/10/2011 lúc 01:51:24(UTC)



Gia nhập: 20-04-2011(UTC)
Bài viết: 124

Cảm ơn: 177 lần
Được cảm ơn: 237 lần trong 72 bài viết
Dạy con chơi

Tham khảo các trò chơi do Huệ dịch từ tiếng Nhật. Nhặt các trò nhét vào giáo án. Trò nào con thích là trò đó hay. Các trò chơi dân gian, các trò chơi trong sách dành cho giáo viên mẫu giáo. Không phân biệt tuổi, có nghĩa là ko quan tâm rằng trò đó cho trẻ 1 tuổi hay 3 tuổi mà con mình 5 hay 10 tuổi mà nó thích chơi thì vẫn ok. Theo quan điểm của mẹ cháu là mọi trò chơi đều tốt cho mọi trẻ dù là vip hay trẻ thường.
Để con có thể tiếp cận thường xuyên cái gì thì cách tốt nhất là đưa vào giáo án, nhất là khi các con đang trong giai đoạn can thiệp liên tục. Các con biết chơi khi được giáo viên dạy con chơi và chơi với con, chứ các mẹ ko nên "mơ" là cho con đi học mẫu giáo trong môi trường hoà nhập thì con vip học được từ các trẻ khác. Điều này ít nhất là đúng với con mình. Khi con học được chơi trò gì rồi thì mới tạo môi trường cho con thực hành.
Một trong những nguyên tắc cơ bản của giáo án là cái gì đưa vào độ một tuần mà ko phù hợp thì bỏ. Nếu cố lắm thì là 2 tuần là tối đa, nội dung ko phù hợp có thể là khó quá tầm của con, và đôi khi là quá dễ, nhàm chán cho con hoặc con ko thấy hấp dẫn.
Trong quá trình can thiệp việc theo dõi, ghi chép tự rút ra nhận xét có phù hợp với con hay không rồi điều chỉnh giáo án là rất quan trọng đối với sự tiến bộ của con.

Mình nhớ nhất về một trong những trò chơi đầu tiên của con là trò "Bóng sang ai" . Những ngày đầu tiên nhịp sống của cả nhà bắt đầu thay đổi khi chương trình can thiệp của Ti bắt đầu. Có những buổi tối cả nhà ko xem ti vi mà chơi trò này. Bà bố mẹ và Ti ngồi thành vòng tròn. Quả bóng được chuyền lần lượt qua từng người, đến lượt ai thì hô bóng sang mẹ, bóng sang bà, bóng sang bố, bóng sang Ti. Có thể theo lần lượt hoặc chéo đi theo mẹ hô. Rồi người lớn hỏi nhau, rồi trả lời cho con nghe: bóng sang ai nào? Sang bố hay bà nào, sang Ti à? Khi đó Ti rất thích trò này, khi muốn chơi thì đi tìm bóng rồi kéo tay mọi người vào để chơi. Trò này có thể biến tẩu thành đủ kiểu khác nhau.

Tạo môi trường cho con chơi. Con chơi với ai?
- Đầu tiên là những người trong gia đình, và chơi những trò có list ở trong giáo án vào tuần đó, các trò cũ đã được giới thiệu cho con rồi, chứ không phải là chơi mới tùy hứng.
( Không chỉ các trò chơi mà các thứ con được dạy trong tuần đều đem ra áp dụng luôn trong cuộc sống hàng ngày. Giáo án được viết lên cái bảng to treo giữa nhà.)
- Tạo bạn chơi:
Hiện tại em gái của Ti là bạn chơi chủ yếu của Ti, nhưng khi Ti bắt đầu can thiệp một cách tử tế cách đây khoảng 5-6 năm rồi thì khi đó em của Ti còn rất nhỏ.
Nhà ti có một em họ bằng tuổi Ti, mẹ Ti hẹn định kì hàng tuần cho hai anh em chơi cùng nhau, vì là họ hàng nên bố mẹ của em kia cũng nể và thông cảm. Vì việc điều chỉnh hành vi của Ti ko tốt, có giai đoạn dài là ko biết đùa nên một thằng đánh đùa, còn một thằng choảng thật là thành đánh nhau thật ngay. Kinh nghiệm là phải luôn có người lớn theo dõi giám sát để điều chỉnh những hành vi ko phù hợp, hướng dẫn chơi và quan trọng nhất là xử lý khi có xung đột xảy ra. Thời gian chơi ko nên quá lâu, nếu có thể kết hợp học cùng nhau một môn ngoại khoá nào đó cùng nhau, học xong với nhau chơi thêm độ 1 giờ, tối đa đến 2 giờ là tìm cách tách. Có vậy thì tuần sau chơi tiếp mới hấp dẫn. Trường hợp Ti và em họ của Ti là học vẽ cùng nhau mỗi tuần một tiếng, sau đó chơi cùng nhau. Việc chơi với nhau đều đặn có mục đích học vẽ thì bố mẹ của em họ Ti cũng thấy hợp lý. Hàng tuần chơi với một đối tượng nhất định thì cũng dễ điều chỉnh cho hợp nhau hơn là mỗi lần chơi với một đối tượng mới.
Một điều nữa là nhà Ti có các thứ hấp dẫn trẻ con: nhiều đồ chơi, sách truyện, và bố mẹ bà ti chiều và nịnh bạn chơi của ti hết cỡ. Mời các bạn ăn đủ thứ, các bạn chơi nghịch phá phách bày bừa mà ko bị mắng. Chứ ti chip cũng bị đòn mắng nếu nghịch quá hay bầy bừa.
Hàng xóm:
Nhà Ti sống ở một khu dân cư trung bình nhưng đươc cái trẻ con thì đủ loại theo các lứa tuổi, ngoan ngoãn tử tế cũng có mà mất dạy láo toét cũng có.
Giai đoạn đầu tiên của Ti là chạy theo bọn hàng xóm mà ko thể chơi được với chúng nó, có đứa lớn nó chửi cho: cái thằng ôn này sao mày cứ chạy theo tao, thậm chí nó đuổi xéo đi mà vẫn hớn hở chạy theo. Chỉ chạy theo mà theo bọn lớn, có lúc theo sau một số anh chị nhất định, có lúc chạy lung tung chẳng có chủ đích gì chỉ tổ quẩn chân bọn nó chơi với nhau. Điều tốt ở đây là con có nhu cầu chơi nhưng chưa biết cách chơi.

Có đứa mất dạy ko cẩn thận là nó tẩn con mình ngay nên phải dằn mặt mấy đứa đó để nó ko bắt nạt con mình. Thậm chí phải đi gặp bố mẹ chúng nó nếu chúng nó phân biệt đối xử hay bắt nạt con mình. Được cái hồi đó Ti có bị các anh chửi hay đuổi đi thì vẫn như ko, vui vẻ như thường.
Lúc con chơi ở sân là phải có người lớn đi theo.

Khi Ti vào lớp 1 mẹ Ti bắt đầu hỏi bọn trẻ con ở xóm để biết chúng nó chơi những trò gì ở trường, luật chơi và ngôn từ của chúng nó thế nào.
Gặp đứa nào ở sân là túm lấy hỏi: các cháu chơi gì ở trường vào giờ ra chơi, chơi như thế nào? Sau một thời gian thì mới nắm được các trò chơi mà bọn trẻ ở khu vực đó chơi. Sau đó mới dạy dần cho Ti ở nhà. Thường là mẹ và bác giúp việc chơi với Ti, có lúc em bé cũng đua theo. Gọi là biết cách chơi thôi chứ khi vào chơi thật là vẫn không nhớ luật chơi.

Khi nghe tiếng léo nhéo bọn trẻ con chơi ở sân thì cho con ra chơi và nhờ một số chị lớn dìu dắt, có quà cảm ơn các chị ấy. Đầu tiên là được bọn trẻ con nó cho chơi, nó dẫn dắt và nó cũng nương nhẹ cho chứ ko thì thua ốm.
Đồng thời mẹ phải gần như chơi cùng để hướng dẫn, lúc thì xui, lúc làm mẫu, lúc phải ngăn.
Có lúc con thua nhiều và còn thích bị thua để được đuổi cho sướng cái chân được chạy. Phải vừa chơi vừa dạy nhiều lần mới hiểu, sau đó mới nhớ và tuân theo luật chơi.
Khó khăn nhất là tính thất thường, lúc đang phải làm thì lại chán bỏ chơi luôn, mẹ ko ngoại giao tốt thì trẻ con nó oánh cho chứ ko chơi.
Sẽ chuyển qua các giai đoạn là:
- ko nắm được luật chơi chạy văng mạng
- có nắm được lờ mờ
- biết luật chơi về lí thuyết, nhưng khi chơi là ko nhớ
- Ko quan tâm thắng thua, thua vẫn sướng như thường, suốt ngày bị làm
- Biết thua là không thích thì khi bị thua là bỏ cuộc luôn. Giai đoạn này rất chuối vì khổ nỗi anh khờ lúc đó lại thua hơi bị nhiều.
- Dần dần chơi được gần như thường
- HIện tại là có thể thả cho chơi với trẻ con hàng xóm thoải mái
Suốt cái giai đoạn này là mẹ/hoặc bà/ bố hoặc bác giúp việc phải theo dõi và “đủn đít”
Ngoài ra, nhà cháu “câu” trẻ con hàng xóm bằng đồ chơi, truyện, đồ ăn… nên trẻ con kéo đến suốt ngày.
(chỉ cho sử dụng tại chỗ thôi, không cho mang về, đến nhà Ti là được chơi đồ chơi, được đọc truyện và được mời ăn đủ thứ mà trong nhà đang có)

Khi có thời gian mẹ cháu sẽ viết tiếp về các chuyện sau:
Bạn học ở trường
Em ruột
Các lớp học kiểu clb mở
Các cuộc vui chơi tập thể
5 người cảm ơn Mẹ Ti Chip cho bài viết.
Meo99 ngày 23-10-2011(UTC), anbon ngày 24-10-2011(UTC), Me MC ngày 24-10-2011(UTC), medebe ngày 31-03-2013(UTC), Lưu Bút ngày 11-09-2013(UTC)
PHM Offline
#5 Đã gửi : 24/10/2011 lúc 08:53:36(UTC)



Gia nhập: 22-06-2011(UTC)
Bài viết: 63
Đến từ: HN

Cảm ơn: 29 lần
Được cảm ơn: 86 lần trong 35 bài viết
Cảm ơn mẹ Ti Chip. Mẹ Ti Chip đúng là rất hiểu tâm lý và tinh tế.

Hồi trước em PHM ở gần nhà anh Ti mà cũng chẳng tận dụng sang chơi nhà anh được mấy, tiếc quá, giờ cách xa gần 2 nghìn cây rồi.

Đúng là bạn chơi phải có một sự ổn định nhất định để thích nhau, quen nhau, điều chỉnh và hiểu nhau nhỉ. Được 1h mỗi ngày là lý tưởng. Em loay hoay mấy năm nay mà chưa tìm được 1 bạn thân thiết ở gần nhà cho con. Có lúc đã phải leo lên WTT mở topic tìm bạn cho con mà cũng không thành.

Em xếp gạch chờ đọc các bài tiếp theo.
Mai Hien Offline
#6 Đã gửi : 24/10/2011 lúc 09:54:42(UTC)



Gia nhập: 19-04-2011(UTC)
Bài viết: 1.404

Cảm ơn: 299 lần
Được cảm ơn: 1725 lần trong 585 bài viết

Cái này hay đây. Chơi và dạy chơi, mẹ Khoai khoái món này, bao nhiều phần dạy dỗ kiến thức đủn hết cho cô giáo!

Hồi mới can thiệp, Khoai tăng động lắm, mua một bộ xâu hạt (hạt to như quả mơ) mà Khoai chỉ xâu được vài hạt thôi, rồi đổ xòa ra nghịch. Mẹ bèn rủ chơi trò luân phiên, lần lượt mẹ và Khoai, mỗi người đến lượt được nhặt một hạt cùng màu bỏ vào ống của mình sao cho kêu thật to (dùng cái hộp sữa bột ấy). Khoai nhặt rất đúng màu của Khoai, không bao giờ nhặt nhầm màu của mẹ, nhưng không đợi đến lượt đâu, cứ nhảy xổ vào nhặt tùm lum. Mẹ đành phải thao tác nhanh như chớp theo nhịp của Khoai, cứ Khoai nhặt được một hạt mẹ giữ tay Khoai lại để nhặt hạt của mẹ, miệng hét um lên "đến lượt mẹ". Được vài ngày thì tốc độ giảm dần, anh chàng đã hiểu dần ra là mỗi người một lượt. Đến lúc chơi quen rồi mới gọi thêm anh Ngô vào chơi, rồi kết nạp thêm một bạn hàng xóm nữa (may quá túi hạt có 4 màu). Nhặt xong rồi hô 1,2,3 rồi đổ xòa vào mâm, cho kêu loong coong rất vui tai. Trò này không kéo dài lâu, vì anh Ngô và bạn kia sẽ chán ngay mà, nhưng cũng đã kịp dạy Khoai luân phiên khá tốt.

Còn trò "bóng tròn to, bóng xì hơi nữa". Nắm tay nhau thành vòng tròn, khi hát "bóng tròn to, tròn tròn tròn to" thì dãn ra thành vòng rộng, "bóng xì hơi xì xì xì hơi" thì chụm vào giữa. Lúc đầu hai người nắm hai bên tay Khoai phải giữ và kéo Khoai. Đến lúc Khoai quen rồi, mẹ thay một bạn gấu bông rất to vào vòng để Khoai một tay nắm tay mẹ, một tay nắm bạn gấu. Tất nhiên bạn gấu không hề chủ động chạy ra chạy vào, không hề nắm lại tay Khoai, và mẹ thấy Khoai bắt đầu điều chỉnh để kéo bạn ấy vào ra, cùng phối hợp với bác giúp việc đang nắm tay kia của bạn Gấu nữa, ôi sung sướng làm sao!

5 người cảm ơn Mai Hien cho bài viết.
Me MC ngày 24-10-2011(UTC), trungthaiha ngày 25-10-2011(UTC), anbon ngày 25-10-2011(UTC), bongbong08 ngày 02-11-2011(UTC), SocCun ngày 24-08-2013(UTC)
anbon Offline
#7 Đã gửi : 25/10/2011 lúc 10:24:21(UTC)



Gia nhập: 29-04-2011(UTC)
Bài viết: 130
Đến từ: vn

Cảm ơn: 103 lần
Được cảm ơn: 46 lần trong 27 bài viết

Cảm ơn các bác nhiều nhé! Em đang định rủ các mẹ trong nhóm bé tổ chức cho các con chơi vào thứ bẩy hay cn hàng tuần.Víp nhom này còn nhỏ quá (cả trình độ lẫn tuổi khôn) vì vậy chắc chơi cũng là khó khăn đây!

ai tham gia cứ gửi thư qua địa chỉ: anbon79@gmail.com  Đăng kí ngắn gọn: tên mẹ, tuổi con, nơi ở (để còn biết chọn khu nào cho hợp), đt liên lạc.

Mời các đại bàng mẹ CM thật nhiều về các trò chơi khi con các chị còn nhỏ nhé.Đó là nguồn nguyên liệu rất đáng quý cho chúng em tổ chức cho các con chơi.

Me M&H Offline
#8 Đã gửi : 25/10/2011 lúc 01:41:25(UTC)



Gia nhập: 25-04-2011(UTC)
Bài viết: 182
Đến từ: Hanoi

Cảm ơn: 11 lần
Được cảm ơn: 234 lần trong 98 bài viết

Mai Hien đã viết:

Cái này hay đây. Chơi và dạy chơi, mẹ Khoai khoái món này, bao nhiều phần dạy dỗ kiến thức đủn hết cho cô giáo!

Hồi mới can thiệp, Khoai tăng động lắm, mua một bộ xâu hạt (hạt to như quả mơ) mà Khoai chỉ xâu được vài hạt thôi, rồi đổ xòa ra nghịch. Mẹ bèn rủ chơi trò luân phiên, lần lượt mẹ và Khoai, mỗi người đến lượt được nhặt một hạt cùng màu bỏ vào ống của mình sao cho kêu thật to (dùng cái hộp sữa bột ấy). Khoai nhặt rất đúng màu của Khoai, không bao giờ nhặt nhầm màu của mẹ, nhưng không đợi đến lượt đâu, cứ nhảy xổ vào nhặt tùm lum. Mẹ đành phải thao tác nhanh như chớp theo nhịp của Khoai, cứ Khoai nhặt được một hạt mẹ giữ tay Khoai lại để nhặt hạt của mẹ, miệng hét um lên "đến lượt mẹ". Được vài ngày thì tốc độ giảm dần, anh chàng đã hiểu dần ra là mỗi người một lượt. Đến lúc chơi quen rồi mới gọi thêm anh Ngô vào chơi, rồi kết nạp thêm một bạn hàng xóm nữa (may quá túi hạt có 4 màu). Nhặt xong rồi hô 1,2,3 rồi đổ xòa vào mâm, cho kêu loong coong rất vui tai. Trò này không kéo dài lâu, vì anh Ngô và bạn kia sẽ chán ngay mà, nhưng cũng đã kịp dạy Khoai luân phiên khá tốt.

Còn trò "bóng tròn to, bóng xì hơi nữa". Nắm tay nhau thành vòng tròn, khi hát "bóng tròn to, tròn tròn tròn to" thì dãn ra thành vòng rộng, "bóng xì hơi xì xì xì hơi" thì chụm vào giữa. Lúc đầu hai người nắm hai bên tay Khoai phải giữ và kéo Khoai. Đến lúc Khoai quen rồi, mẹ thay một bạn gấu bông rất to vào vòng để Khoai một tay nắm tay mẹ, một tay nắm bạn gấu. Tất nhiên bạn gấu không hề chủ động chạy ra chạy vào, không hề nắm lại tay Khoai, và mẹ thấy Khoai bắt đầu điều chỉnh để kéo bạn ấy vào ra, cùng phối hợp với bác giúp việc đang nắm tay kia của bạn Gấu nữa, ôi sung sướng làm sao!

Mình kiến nghị cái mẹ MH này giảm bớt 30% thời gian cho tuyên truyền để chuyển sang chia sẻ kinh nghiệm đi.

 

1 người cảm ơn Me M&H cho bài viết.
anbon ngày 25-10-2011(UTC)
Mai Hien Offline
#9 Đã gửi : 25/10/2011 lúc 01:49:38(UTC)



Gia nhập: 19-04-2011(UTC)
Bài viết: 1.404

Cảm ơn: 299 lần
Được cảm ơn: 1725 lần trong 585 bài viết

Ừ, thấy mẹ anbon giục cũng phải cố nhớ lại ngày xưa mình từng làm gì. Nói chung là rất ngẫu hứng ấy, nhìn thấy cái gì thuận lợi thì biến thành trò chơi.

Khoai rất thích ô tô, cho đến tận bây giờ, vẫn sưu tầm ô tô. Lúc nhỏ thì cứ mua một vỉ mấy chục cái con con bé tí ấy, tính ra khoảng 3K/cái, cất đi mỗi ngày thưởng cho một cái nếu có thành tích gì đó. Chàng cứ xếp hàng ra ngắm nghía. (Bây giờ thì sành lắm rồi nên phải mua cái ô tô mô hình giống hệt thật cơ, đắt lắm, trên dưới 100K/cái, toàn các nhãn hiệu siêu xe, đau túi ghê lắm, phải 1-2 tháng mẹ mới nghiến răng mua 1 cái.)

Mẹ gạ được Khoai chơi trò đua xe. Lấy một tấm gỗ rộng dựng nghiêng một đầu lên sofa, thành một cái cầu trượt, rồi thả xe trôi xuống dưới xem cái nào nhanh hơn. Chơi cái này Khoai phải biết điều chỉnh cùng mẹ, đúng hiệu lệnh mới được thả tay ra cho xe trôi đi, quan sát xem cái nào về đích trước. Trò này có thể chơi với nhiều trẻ được, và chơi được rất lâu vì bọn nó đều thích ô tô. Khi thắng reo hò vui lắm, và đã làm cho Khoai thích chí hơn cái màn xếp hàng xe ra rồi nằm xuống ...ngắm bánh! Về sau chàng ta cứ tự động dựng tấm gỗ lên, rồi ọ ẹ kéo tay mẹ, tay anh, hoặc tay bạn nào đến nhà để gạ chơi cùng!

Cái này cũng làm chàng ta hiểu ô tô là dùng để ...chạy, cũng biết chọn lọc ra trong đống xe cái nào chạy nhanh hơn để giữ làm xe cưng (cái nào bánh quay trơn, to, hoặc nặng hơn là chạy nhanh hơn mà). Cũng biết nâng niu hơn, không vặt bánh xe ra nghiên cứu như trước nữa

anbon Offline
#10 Đã gửi : 25/10/2011 lúc 03:38:11(UTC)



Gia nhập: 29-04-2011(UTC)
Bài viết: 130
Đến từ: vn

Cảm ơn: 103 lần
Được cảm ơn: 46 lần trong 27 bài viết

Thì ra siêu nhân Khoai cũng có lúc vặt bánh xe, xếp hàng và ngắm xe ôtô cơ àh???? Em A cũng vậy, nhoằng cái là vặtbánh  xe và những thứ gì hình tròn hay màu đỏ là thích.Chỉ ngắm thôi, chẳng làm gì cả.

tranbinh Offline
#11 Đã gửi : 26/10/2011 lúc 09:27:32(UTC)



Gia nhập: 13-07-2011(UTC)
Bài viết: 52

Cảm ơn: 35 lần
Được cảm ơn: 16 lần trong 13 bài viết

 

Con em 2 tuổi. Em mua các vòng tròn bằng nhựa của mẫu giáo tập thể dục. Con bước các vòng tròn này rồi vòng tròn kia. Hết lượt con rồi đến lượt chị. Cháu cũng biết chờ đợi. Đến lượt con thì đưa tay cho mẹ dắt để bước vào vòng (vì con đi chưa vững). Con rất thích chơi trò này.
Thanh Mai Offline
#12 Đã gửi : 26/10/2011 lúc 10:36:56(UTC)



Cảm ơn: 349 lần
Được cảm ơn: 545 lần trong 196 bài viết
Bài viết được xoá bởi người gửi.
Mai Hien Offline
#13 Đã gửi : 27/10/2011 lúc 10:44:40(UTC)



Gia nhập: 19-04-2011(UTC)
Bài viết: 1.404

Cảm ơn: 299 lần
Được cảm ơn: 1725 lần trong 585 bài viết

Lang thang qua web trẻ thơ thấy có bài viết này nên nhặt về:

Chơi cùng các bé tự kỷ!
Các bé mắc chứng tự kỷ thường tự thu mình lại, không giao tiếp với thế giới bên ngoài. Vậy làm sao để có thể chơi cùng bé, giúp bé hòa nhập hơn với thế giới xung quanh? Hãy cùng tìm hiểu một số phương pháp sau:

Tìm kiếm niềm vui thích qua lại:
Nếu trẻ đi lại không có mục đích trong phòng, sờ vào mọi thứ, giữ một đồ vật cho đến khi trẻ phát hiện ra vật khác mà trẻ thích hơn, rồi quẳng vật cũ đi. Làm thế nào để bạn có thể thu hút, giữ được sự chú ý của trẻ. Cách thức để thực hiện điều đó là tham gia với trẻ trong vô số những điều làm trẻ thích thú. Cho trẻ hoặc chú ý đến những điều thu hút trẻ. Thu thập những vật mà trẻ để rớt xuống và để chúng vào trong một cái giỏ. Nếu bạn có thể chia sẻ được những niềm vui nho nhỏ này với trẻ, bạn sẽ xây dựng được một nền tảng cơ bản cho sự tương tác. Mục tiêu đầu tiên của bạn không phải là ép buộc tương tác. Đó chỉ là nối kết, chia sẻ niềm vui về việc cùng làm một điều gì đó với nhau, trải nghiệm niềm vui thích qua lại. Lúc đầu, sự chia sẻ này có thể chỉ kéo dài khoảng 2 giây, từ từ có thể kéo dài 10 giây, và có thể kéo dài lâu hơn. Nhưng vào lúc ban đầu, chỉ cố gắng thiết lập một cảm nhận về niềm vui thích qua lại.

Đáp ứng với tâm trạng của trẻ:
Trước khi bạn bắt đầu tìm kiếm cách thức để tương tác với trẻ, ghi nhận tâm trạng của trẻ. Nếu trẻ ở trạng thái dễ bị kích thích hoặc quá kích thích, buồn ngủ hoặc rút lui, lúc này có thể rất khó tương tác với trẻ. Mục tiêu đầu tiên của bạn là nên giữ trẻ ở trong tình trạng tỉnh táo ổn định. Nếu trẻ quá kích thích, hãy xoa dịu trẻ. Trẻ có đặc biệt thích thú một số cảm giác như sờ hoặc giữ một đồ vật hay thích một bài hát nào đó, hoặc một cung giọng và nhịp điệu trong giọng nói của bạn? Trẻ có thích một kiểu vận động nào đó không? Ví dụ như thích đong đưa , lắc lư. Trẻ có ổn định hơn khi trẻ ở trong phòng nửa tối nửa sáng hay phòng sáng hơn?
Nếu trẻ buồn ngủ hoặc rút lui, bạn sẽ làm trẻ tỉnh táo hơn, một lần nữa, thu hút các giác quan mà bạn biết rằng trẻ thích và làm cho trẻ tỉnh táo hơn. Khi bạn hát một bài hát nào đó? Khi bạn di chuyển nhanh hay theo cách ngộ nghĩnh? Khi bạn đưa mặt bạn vào sát trẻ hay khi bạn đặt mũ lên đầu bạn? Có kiểu chuyển động nào làm trẻ tỉnh táo hơn? Ví dụ như lắc lư, đong đưa, nhảy hay lăn người qua lại?
Hãy nghĩ về các đặc điểm cảm giác vận động của trẻ và nghĩ về hoạt động nào mà trẻ dễ chịu hoặc làm trẻ tỉnh táo và sử dụng những hoạt động này để lôi kéo trẻ vào trạng thái tỉnh táo ổn định.

Giữ được sự chú ý của trẻ qua các giác quan của trẻ:

Khi đã sử dụng được những cảm giác và vận động mà trẻ ưa thích để làm trẻ ổn định hay kích thích trẻ, tiếp tục sử dụng chúng để tương tác với trẻ. Mặc dầu mỗi phương thức cảm giác được mô tả một cách riêng lẻ ở đây nhưng hãy nhớ rằng thông tin được thu nhận một cách đồng thời, vì thế trẻ có thể nhìn, nghe và di chuyển tất cả trong cùng một thời gian.

Âm thanh:
Cho trẻ âm thanh mà trẻ thích nhất
-Trẻ có chú ý đến tiếng ồn có giọng cao hơn những âm thanh có giọng thấp hay không? Hãy nói chuyện với trẻ bằng giọng cao đó để thu hút sự chú ý của trẻ.
-Trẻ có thích những âm thanh, tiếng ồn thấp? Hạ thấp giọng của bạn xuống khi bạn thầm thì với trẻ. Nói một cách chậm rãi, mô tả hành động của trẻ bằng âm thanh.
-Trẻ có đáp ứng một cách tích cực với những tiếng ồn rung, như là âm thanh của máy sấy? Hãy để trẻ gần với âm thanh đó. Nếu âm thanh đó làm trẻ ổn định, trẻ sẽ sẵn sàng chú ý đến bạn nhiều hơn.
Sử dụng các vật mà tạo ra âm thanh trẻ thích nhằm giúp trẻ tương tác. Cười và gọi tên trẻ, chơi bóng với trẻ.
Sử dụng các cử chỉ kèm theo âm thanh càng nhiều nếu có thể- những nhóm từ như “ uh-oh!” hay “oh, không”… Hiệu ứng phóng đại này sẽ thu hút sự chú ý của trẻ và cho trẻ cơ hội để nhận ra vấn đề là gì.
Cảm giác xúc giác:
Những loại xúc giác nào trẻ thích sờ hay thích được sờ? Sử dụng những chất liệu này nhằm thu hút sự chú ý của trẻ đối với bạn.
-Trẻ có thích cảm giác áp lực chặt đè lên da trẻ ?Hãy nằm kế trẻ trên sàn nhà, mặt của bạn gần mặt trẻ và dùng tay đè chặt lên người trẻ
-Trẻ có thích cảm giác mềm mại trơn tru? Hãy cho trẻ bột nặn để trẻ có thể nặn những gì trẻ thích
-Trẻ có thích xới tay vào trong thùng đậu hay gạo?Cho trẻ chơi với hộp cát và đồ chơi.
Nhiều trẻ thích chơi với thức ăn- không phải chúng gây khó chịu cho cha mẹ mà bởi vì hoạt động này tạo cho trẻ có cảm giác thích thú. Thay vì xem việc chơi với thức ăn là điều gây bừa bãi thì hãy xem nó như một cơ hội để tương tác với trẻ. Cũng đặt tay của bạn vào đó, cũng lấy thức ăn cùng với trẻ. Nếu trẻ ném thức ăn xuống sàn, hãy chuẩn bị một cái tô để chứa nó. Đừng ngạc nhiên nếu trẻ có ý muốn tránh né cái tô.Khi trẻ dễ chịu, dễ liên hệ và giao tiếp, sẽ có đủ thời gian để dạy trẻ gọn gàng ngăn nắp.
Ở thời điểm này bạn muốn thực hiện bất kỳ điều gì mà bạn có thể giúp trẻ thích thú với sự hiện diện của bạn.
Thị giác:
Loại kinh nghiệm thị giác nào thu hút trẻ và cho trẻ niềm vui thích?
-Trẻ có thích gam màu sáng không? Khi bạn nhìn thấy trẻ liếc mắt vào vật gì sáng, hãy
để một chiếc mũ có màu hay chiếc khăn màu lên đầu bạn và đứng giữa trẻ và vật trẻ muốn nhìn. Sử dụng màu trẻ thích nhìn để thu hút sự chú ý của trẻ đối với bạn.
-Trẻ có thích các vật thể sống động như xe ô tô, xe lửa điện hay chong chóng? Lần tới khi trẻ liếc mắt nhìn chiếc xe, hãy chơi trốn tìm bằng cách nấp sau chiếc xe, gọi tên trẻ rồi di chuyển tới lui. Nếu trẻ thích chong chóng hãy để nó gần mặt bạn, thổi và gọi tên trẻ khi bạn làm như vậy. Dùng những vật sống động mà trẻ ưa thích để thu hút sự chú ý của trẻ đến bạn.
-Lấy 2 đèn chớp , để phòng trẻ tối một chút rồi đưa đèn vào, dùng đèn này đuổi theo đèn kia, hay xếp đèn xung quanh vật nào đó.
Mùi và vị:
Nếu bạn biết trẻ đặc biệt thích một vài loại thức ăn nào đó, hãy cùng ăn thức ăn này với trẻ. Ăn cùng một tô. Dùng tay để lấy thức ăn. Nếu trẻ cố dừng bạn lại hay kéo tô thức ăn về phía trẻ, cho trẻ thêm thức ăn chỉ khi trẻ nghi ngờ việc chia sẻ này không mang lại niềm vui. Trong khi trẻ ăn, gợi ý cho trẻ bằng giọng nói của bạn hay bằng hành động, giữ được sự chú ý của trẻ càng lâu càng tốt. Thầm thì với trẻ, cười với trẻ, làm khuôn mặt ngộ nghĩnh, vui vẻ với trẻ. Nhẹ nhàng tạo ra một hình ảnh chính bạn mà trẻ yêu thích cùng với thức ăn của trẻ.
Trải nghiệm vận động:
Nhiều trẻ vận động theo những cách thức không có mục đích, ví dụ như vẫy tay, nhảy, xoay người, hành động không có đích…Mặc dầu bạn có thể quan tâm về những hành vi này nhưng điều quan trọng là phải xem nó như cơ hội khác để tương tác với trẻ. Nếu một vài vận động làm cho trẻ thích thú, cố gắng tìm kiếm những cách thức để tham gia với trẻ trong những vận động này. Khi bạn thực hiện điều này, bạn ở trong một vị thế tốt hơn đi từ việc lập đi lập lại cho đến việc tương tác bằng cách tạo cho những hành động này những ý nghĩa mới.
-Nếu trẻ vẫy tay, bạn cũng vẫy tay và giả bộ như đang bay.Nếu trẻ không chú ý, hãy vẫy tay gần trẻ hơn. Có lẽ nên sờ vào trẻ một cách nhẹ nhàng khi bạn làm như vậy. Nếu cần thiết, bạn có thể đưa tay choàng lấy trẻ, trẻ có thể chống lại hoặc chạy khỏi hoặc trẻ có thể mỉm cười hay cười khúc khích. Trong mọi hình thức trên, trẻ đang tương tác với bạn đấy!
-Nếu trẻ xoay vòng vòng, nắm tay trẻ và hát bài hát “ nắm tay nhau thành vòng tròn” thay đổi tốc độ cho đến khi cả bạn và trẻ đều té ngửa ra. Trẻ sẽ biết ghi nhận bài hát và hành động sau một thời gian và sẽ cùng tham gia với bạn.
-Nếu trẻ đong đưa tới lui, ngồi đối diện với trẻ và cùng đong đưa với trẻ. Nếu trẻ không chú ý, đong đưa gần hơn. Thay đổi nhịp điệu nhanh chậm và quan sát xem trẻ thích thú như thế nào?
-Nếu trẻ nằm trên sàn nhà, cùng nằm với trẻ và nói: À, con mệt hả? Để ba ( mẹ) nằm với con và bạn nằm đè lên trẻ. Trẻ có thể đẩy bạn ra hay mỉm cười và thích thú cảm giác được đè mạnh như thế. Hoặc tắt đèn đi, đưa cho trẻ tấm chăn và gối rồi hát một lời ru nào đó. Trẻ sẽ ghi nhận được thói quen này và tự hỏi điều gì sẽ xảy ra. Nếu trẻ ngồi dậy, bạn nói “ chào buổi sáng” và mở đèn sáng lên.

Đây là một số cách nhằm tạo thuận lợi cho những cách thức trẻ ưa thích chuyển động nhằm tương tác với trẻ và chia sẻ với trẻ niềm vui thích:
Trẻ có cho bạn thấy là trẻ muốn nhảy? Cúi xuống phía trước trẻ khi trẻ nhảy nhằm mỗi khi trẻ đáp xuống vui vẻ trẻ nhìn thấy mặt của bạn, mỉm cười và gọi tên trẻ, hay sử dụng những tín hiệu thị giác hay tín hiệu báo trước để thu hút sự chú ý của trẻ đối với bạn.
-Trẻ có biểu hiện cho bạn thấy rằng trẻ muốn đánh đu bằng cách chỉ vào chiếc xích đu ở công viên hay ngoài sân? Hãy đẩy trẻ từ phía trước, không phải là phía sau nhằm thiết lập giao tiếp mắt khi trẻ đánh đu. Lại lần nữa, gọi tên trẻ, vỗ tay, hát , thu hút những ưa thích về thị giác và thính giác của trẻ nhằm làm cho sự tiếp xúc của bạn trở thành vui thích hơn. Đôi khi đẩy trẻ một cái xem trẻ có phản ứng thế nào. Trẻ có biểu lộ thích thú khi bạn đưa trẻ lên xuống trong không khí? Hãy lập lại và lập lại. Nhìn xem trẻ có nhìn bạn nhiều hơn hay không? . Làm điều đó nhiều lần nếu bạn có thể cho đến khi trẻ có biểu hiện muốn nghỉ giải lao.
Sử dụng niềm vui thích của trẻ trong một vận động nhằm tạo ra một thời điểm mà trẻ thích thú bạn. Đừng bao giờ cắt ngang tương tác của trẻ mà trẻ muốn tiếp tục, nhưng hãy thêm vào và làm cho chúng phong phú hơn. Làm như thế sẽ thách đố trẻ thực hiện nhiều đáp ứng hơn. Nếu trẻ thích chơi đấu kiếm, hãy di chuyển thanh kiếm theo vị trí không mong đợi trước, giữ nó phía sau hay đặt nó xuống đất. Điều này có thể khơi nguồn cho trẻ giao tiếp. “ Không, dừng lại! hãy đánh tiếp ngay đi” khi trẻ đặt kiếm vào tay bạn lại

2 người cảm ơn Mai Hien cho bài viết.
Thanh Mai ngày 27-10-2011(UTC), anbon ngày 27-10-2011(UTC)
Thanh Mai Offline
#14 Đã gửi : 27/10/2011 lúc 11:10:05(UTC)



Cảm ơn: 349 lần
Được cảm ơn: 545 lần trong 196 bài viết

Mẹ Ti Chip đã viết:
Dạy con chơi

Tham khảo các trò chơi do Huệ dịch từ tiếng Nhật. Nhặt các trò nhét vào giáo án. Trò nào con thích là trò đó hay. Các trò chơi dân gian, các trò chơi trong sách dành cho giáo viên mẫu giáo. Không phân biệt tuổi, có nghĩa là ko quan tâm rằng trò đó cho trẻ 1 tuổi hay 3 tuổi mà con mình 5 hay 10 tuổi mà nó thích chơi thì vẫn ok. Theo quan điểm của mẹ cháu là mọi trò chơi đều tốt cho mọi trẻ dù là vip hay trẻ thường.
Để con có thể tiếp cận thường xuyên cái gì thì cách tốt nhất là đưa vào giáo án, nhất là khi các con đang trong giai đoạn can thiệp liên tục. Các con biết chơi khi được giáo viên dạy con chơi và chơi với con, chứ các mẹ ko nên "mơ" là cho con đi học mẫu giáo trong môi trường hoà nhập thì con vip học được từ các trẻ khác. Điều này ít nhất là đúng với con mình. Khi con học được chơi trò gì rồi thì mới tạo môi trường cho con thực hành.
Một trong những nguyên tắc cơ bản của giáo án là cái gì đưa vào độ một tuần mà ko phù hợp thì bỏ. Nếu cố lắm thì là 2 tuần là tối đa, nội dung ko phù hợp có thể là khó quá tầm của con, và đôi khi là quá dễ, nhàm chán cho con hoặc con ko thấy hấp dẫn.
Trong quá trình can thiệp việc theo dõi, ghi chép tự rút ra nhận xét có phù hợp với con hay không rồi điều chỉnh giáo án là rất quan trọng đối với sự tiến bộ của con.

Mình nhớ nhất về một trong những trò chơi đầu tiên của con là trò "Bóng sang ai" . Những ngày đầu tiên nhịp sống của cả nhà bắt đầu thay đổi khi chương trình can thiệp của Ti bắt đầu. Có những buổi tối cả nhà ko xem ti vi mà chơi trò này. Bà bố mẹ và Ti ngồi thành vòng tròn. Quả bóng được chuyền lần lượt qua từng người, đến lượt ai thì hô bóng sang mẹ, bóng sang bà, bóng sang bố, bóng sang Ti. Có thể theo lần lượt hoặc chéo đi theo mẹ hô. Rồi người lớn hỏi nhau, rồi trả lời cho con nghe: bóng sang ai nào? Sang bố hay bà nào, sang Ti à? Khi đó Ti rất thích trò này, khi muốn chơi thì đi tìm bóng rồi kéo tay mọi người vào để chơi. Trò này có thể biến tẩu thành đủ kiểu khác nhau.

Tạo môi trường cho con chơi. Con chơi với ai?
- Đầu tiên là những người trong gia đình, và chơi những trò có list ở trong giáo án vào tuần đó, các trò cũ đã được giới thiệu cho con rồi, chứ không phải là chơi mới tùy hứng.
( Không chỉ các trò chơi mà các thứ con được dạy trong tuần đều đem ra áp dụng luôn trong cuộc sống hàng ngày. Giáo án được viết lên cái bảng to treo giữa nhà.)
- Tạo bạn chơi:
Hiện tại em gái của Ti là bạn chơi chủ yếu của Ti, nhưng khi Ti bắt đầu can thiệp một cách tử tế cách đây khoảng 5-6 năm rồi thì khi đó em của Ti còn rất nhỏ.
Nhà ti có một em họ bằng tuổi Ti, mẹ Ti hẹn định kì hàng tuần cho hai anh em chơi cùng nhau, vì là họ hàng nên bố mẹ của em kia cũng nể và thông cảm. Vì việc điều chỉnh hành vi của Ti ko tốt, có giai đoạn dài là ko biết đùa nên một thằng đánh đùa, còn một thằng choảng thật là thành đánh nhau thật ngay. Kinh nghiệm là phải luôn có người lớn theo dõi giám sát để điều chỉnh những hành vi ko phù hợp, hướng dẫn chơi và quan trọng nhất là xử lý khi có xung đột xảy ra. Thời gian chơi ko nên quá lâu, nếu có thể kết hợp học cùng nhau một môn ngoại khoá nào đó cùng nhau, học xong với nhau chơi thêm độ 1 giờ, tối đa đến 2 giờ là tìm cách tách. Có vậy thì tuần sau chơi tiếp mới hấp dẫn. Trường hợp Ti và em họ của Ti là học vẽ cùng nhau mỗi tuần một tiếng, sau đó chơi cùng nhau. Việc chơi với nhau đều đặn có mục đích học vẽ thì bố mẹ của em họ Ti cũng thấy hợp lý. Hàng tuần chơi với một đối tượng nhất định thì cũng dễ điều chỉnh cho hợp nhau hơn là mỗi lần chơi với một đối tượng mới.
Một điều nữa là nhà Ti có các thứ hấp dẫn trẻ con: nhiều đồ chơi, sách truyện, và bố mẹ bà ti chiều và nịnh bạn chơi của ti hết cỡ. Mời các bạn ăn đủ thứ, các bạn chơi nghịch phá phách bày bừa mà ko bị mắng. Chứ ti chip cũng bị đòn mắng nếu nghịch quá hay bầy bừa.
Hàng xóm:
Nhà Ti sống ở một khu dân cư trung bình nhưng đươc cái trẻ con thì đủ loại theo các lứa tuổi, ngoan ngoãn tử tế cũng có mà mất dạy láo toét cũng có.
Giai đoạn đầu tiên của Ti là chạy theo bọn hàng xóm mà ko thể chơi được với chúng nó, có đứa lớn nó chửi cho: cái thằng ôn này sao mày cứ chạy theo tao, thậm chí nó đuổi xéo đi mà vẫn hớn hở chạy theo. Chỉ chạy theo mà theo bọn lớn, có lúc theo sau một số anh chị nhất định, có lúc chạy lung tung chẳng có chủ đích gì chỉ tổ quẩn chân bọn nó chơi với nhau. Điều tốt ở đây là con có nhu cầu chơi nhưng chưa biết cách chơi.

Có đứa mất dạy ko cẩn thận là nó tẩn con mình ngay nên phải dằn mặt mấy đứa đó để nó ko bắt nạt con mình. Thậm chí phải đi gặp bố mẹ chúng nó nếu chúng nó phân biệt đối xử hay bắt nạt con mình. Được cái hồi đó Ti có bị các anh chửi hay đuổi đi thì vẫn như ko, vui vẻ như thường.
Lúc con chơi ở sân là phải có người lớn đi theo.

Khi Ti vào lớp 1 mẹ Ti bắt đầu hỏi bọn trẻ con ở xóm để biết chúng nó chơi những trò gì ở trường, luật chơi và ngôn từ của chúng nó thế nào.
Gặp đứa nào ở sân là túm lấy hỏi: các cháu chơi gì ở trường vào giờ ra chơi, chơi như thế nào? Sau một thời gian thì mới nắm được các trò chơi mà bọn trẻ ở khu vực đó chơi. Sau đó mới dạy dần cho Ti ở nhà. Thường là mẹ và bác giúp việc chơi với Ti, có lúc em bé cũng đua theo. Gọi là biết cách chơi thôi chứ khi vào chơi thật là vẫn không nhớ luật chơi.

Khi nghe tiếng léo nhéo bọn trẻ con chơi ở sân thì cho con ra chơi và nhờ một số chị lớn dìu dắt, có quà cảm ơn các chị ấy. Đầu tiên là được bọn trẻ con nó cho chơi, nó dẫn dắt và nó cũng nương nhẹ cho chứ ko thì thua ốm.
Đồng thời mẹ phải gần như chơi cùng để hướng dẫn, lúc thì xui, lúc làm mẫu, lúc phải ngăn.
Có lúc con thua nhiều và còn thích bị thua để được đuổi cho sướng cái chân được chạy. Phải vừa chơi vừa dạy nhiều lần mới hiểu, sau đó mới nhớ và tuân theo luật chơi.
Khó khăn nhất là tính thất thường, lúc đang phải làm thì lại chán bỏ chơi luôn, mẹ ko ngoại giao tốt thì trẻ con nó oánh cho chứ ko chơi.
Sẽ chuyển qua các giai đoạn là:
- ko nắm được luật chơi chạy văng mạng
- có nắm được lờ mờ
- biết luật chơi về lí thuyết, nhưng khi chơi là ko nhớ
- Ko quan tâm thắng thua, thua vẫn sướng như thường, suốt ngày bị làm
- Biết thua là không thích thì khi bị thua là bỏ cuộc luôn. Giai đoạn này rất chuối vì khổ nỗi anh khờ lúc đó lại thua hơi bị nhiều.
- Dần dần chơi được gần như thường
- HIện tại là có thể thả cho chơi với trẻ con hàng xóm thoải mái
Suốt cái giai đoạn này là mẹ/hoặc bà/ bố hoặc bác giúp việc phải theo dõi và “đủn đít”
Ngoài ra, nhà cháu “câu” trẻ con hàng xóm bằng đồ chơi, truyện, đồ ăn… nên trẻ con kéo đến suốt ngày.
(chỉ cho sử dụng tại chỗ thôi, không cho mang về, đến nhà Ti là được chơi đồ chơi, được đọc truyện và được mời ăn đủ thứ mà trong nhà đang có)

Khi có thời gian mẹ cháu sẽ viết tiếp về các chuyện sau:
Bạn học ở trường
Em ruột
Các lớp học kiểu clb mở
Các cuộc vui chơi tập thể

Mẹ Ti chip xứng đáng được tôn lên làm bậc thầy của món này.

Mình thấy ở Việt Nam ta có cái lợi thế là có cộng đồng hàng xóm, họ hàng cô, dì, chú, bác sống với nhau rất tình cảm. Nhà mình từ hồi chị của Nghé còn bé, nhà mình lúc nào cũng như CLB sinh hoạt hè của thiếu nhi, đến lượt Nghé ra đỡi cũng vậy.

Hiện nay Chủ nhất nào nhà Nghé cũng có khách đến chơi, ăn uống mình muốn tổ chức để nghé có bạn chơi, Nghé thích đông người lắm, nhưng vẫn không biết cách chơi nên trẻ con nó chán. Mẹ Nghé thì lại không biết cách tổ chức, sắp xếp trò chơi bài bản như mẹ Ti chip, thành ra Nghé chả học được mấy.

Thật BÁI PHỤC, BÁI PHỤC.          

bongbong08 Offline
#15 Đã gửi : 02/11/2011 lúc 10:54:52(UTC)



Cảm ơn: 639 lần
Được cảm ơn: 746 lần trong 280 bài viết
Bài viết được xoá bởi quản trị viên.
1 người cảm ơn bongbong08 cho bài viết.
quynhvi55 ngày 08-11-2011(UTC)
Ai đang xem chủ đề này?
Guest
2 Trang12>
Di chuyển  
Bạn không thể tạo chủ đề mới trong diễn đàn này.
Bạn không thể trả lời chủ đề trong diễn đàn này.
Bạn không thể xóa bài của bạn trong diễn đàn này.
Bạn không thể sửa bài của bạn trong diễn đàn này.
Bạn không thể tạo bình chọn trong diễn đàn này.
Bạn không thể bỏ phiếu bình chọn trong diễn đàn này.

CLB là thành viên của hội Người khuyết tật Hà Nội và Hiệp hội Gia đình Người tự kỷ ASEAN (AAN)
Mọi thông tin & liên hệ xin gửi về địa chỉ email: admin@tretuky.com

Designed by Thiết kế web công ty .Vn